1.
Tôi ngồi trên giường cưới đã hai tiếng đồng hồ, cầm điện thoại lên xem, giờ là 7 giờ rưỡi rồi, rõ ràng đã thống nhất trước đó anh ấy sẽ đến lúc 7 giờ 18 phút.
Thế nhưng bên ngoài cửa vẫn im phăng phắc.
Trần Huy trễ giờ rồi.
Tôi sốt ruột vô cùng, lòng bàn tay cũng bắt đầu rịn mồ hôi.
Bạn bè, họ hàng xung quanh bắt đầu khe khẽ bàn tán.
Anh quay phim nhỏ giọng thì thầm với trợ lý bên cạnh: “Lần đầu đi quay cưới mà gặp phải chú rể tới muộn, thú vị ghê ha.”
Dì tôi dè dặt nhìn tôi một cái, nhỏ giọng hỏi: “Chẳng lẽ trên đường xảy ra chuyện gì rồi?”
Cậu hai đứng cạnh vội chọc nhẹ vào bà: “Chị nói linh tinh gì thế?”
Mẹ tôi mặt mày căng thẳng, chen qua đám đông ghé sát tai tôi thì thào:“Trần Huy nó bị sao vậy? Hay con gọi điện hỏi thử xem, lỡ trên đường có chuyện gì thì sao?”
Lòng tôi cũng chùng xuống, chẳng còn để tâm lễ nghi gì nữa, vội vã vén khăn voan, lấy điện thoại gọi cho Trần Huy.
Điện thoại reo vài tiếng thì nhanh chóng có người bắt máy. Tôi lo lắng hỏi ngay:“Có chuyện gì vậy? Sao giờ này anh còn chưa tới?”
Thế nhưng, người nhận cuộc gọi không phải Trần Huy, mà lại là mẹ anh ấy.
Bà không hề trả lời câu hỏi của tôi, ngược lại hỏi một vấn đề chẳng liên quan:“Tiểu Tần à, khoản tiền cưới tám vạn tám đó, hôm nay con có thể đem trả lại đây không?”
Tôi sững sờ trong giây lát, không hiểu sao bà ấy lại bất chợt nhắc tới chuyện này, đành kiên nhẫn giải thích:“Mẹ à, theo phong tục bên này thì tiền cưới không mang trả lại đâu.”“Nhưng mẹ yên tâm, tiền đó con không giữ riêng làm gì. Con gửi tiết kiệm hết rồi, sau này con và Trần Huy dùng để xây dựng gia đình.”
Bà ta cười lạnh một tiếng, giọng nói bỗng trở nên chua ngoa:
"Tiểu Tần à, con xem giờ con cũng đang mang thai rồi, tụi trẻ các con tiêu xài phung phí chẳng biết tiết kiệm đâu. Hay là mang tiền về đây, mẹ giữ giùm cho, sau này coi như quỹ giáo dục cho đứa nhỏ luôn."
Tôi lập tức hiểu ra tất cả. Hóa ra nhà họ chỉ chờ mỗi cú điện thoại này của tôi.Chẳng trách lúc trước tranh cãi gay gắt cả tháng trời vì khoản tiền cưới, đột nhiên họ lại chịu nhượng bộ dễ dàng. Thì ra tất cả đều đã tính toán cả rồi, cố ý đợi đúng hôm cưới mới lật bài uy hiếp tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn lướt qua mọi người trong phòng, ai cũng im lặng hướng ánh mắt về phía tôi, dỏng tai nghe ngóng cuộc trò chuyện.
Không muốn ngày cưới của mình trở nên khó xử, tôi đành cố nhịn, nhẹ giọng đáp:
"Mẹ à, chuyện này chúng ta từ từ bàn lại được không? Trước mắt mẹ để Trần Huy tới đón dâu trước đi, ở đây bà con họ hàng và cả quay phim đều đang chờ, đã trễ giờ dự định lâu lắm rồi."
Nhưng mẹ Trần Huy vẫn khăng khăng không nhượng bộ: "Tụi trẻ các con không hiểu chuyện, tốt nhất vẫn nên nghe lời người lớn thì hơn. Lẽ nào mẹ lại đi hại các con à?"
Tôi ngẩng đầu nhìn sang mẹ mình.Bà lo lắng ra mặt, hai tay đan chặt vào nhau, ánh mắt căng thẳng nhìn tôi, miệng lặng lẽ hỏi tôi: "Sao rồi con?"
Tôi cắn nhẹ môi.Tiệc khách sạn đã đặt xong, thiệp mời cũng phát hết rồi, chắc chắn giờ này họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp đều đang trên đường tới cả.
Nếu hôm nay mà xảy ra chuyện gì, người mất mặt đâu chỉ mỗi mình tôi, mà còn cả ba mẹ tôi nữa.
Tôi siết chặt nắm tay, hít thật sâu một hơi rồi nói:
"Được rồi mẹ, con nghe theo mẹ. Tám vạn tám đó, hôm nay con sẽ mang trả lại mẹ."
Tưởng rằng sự việc đến đây đã có thể kết thúc, nào ngờ tôi vừa mới nhượng bộ một bước thì mẹ anh ta đã tiếp tục được đà lấn tới, lại nói thêm một câu làm tôi bàng hoàng:
"Đấy, thế mới là con dâu ngoan của mẹ chứ.""À phải rồi, còn chuyện này nữa, con cũng biết đó, thằng em trai của Trần Huy cũng có bạn gái rồi, ba cô bé kia lại là lãnh đạo lớn, kể ra cũng khá môn đăng hộ đối với thằng Cương nhà ta..."
Tôi sốt ruột đến phát điên, cảm giác mồ hôi đã chảy lem cả lớp trang điểm trên trán. Thực sự không hiểu nổi vào lúc quan trọng thế này, mẹ anh ta lại còn nói ra những chuyện linh tinh như vậy, nhưng cũng đành nhẫn nại mà nghe tiếp.
Giọng mẹ Trần Huy lúc này bỗng chuyển sang giọng điệu như đang ra lệnh:
"Cô gái đó mẹ thấy cũng khá ổn, nhưng nhà người ta có điều kiện là thằng Cương phải có nhà riêng mới đồng ý."
Tim tôi đột ngột giật thót, giọng nói bất giác cao hơn hẳn bình thường:
"Mẹ định làm gì vậy? Chẳng lẽ muốn lấy luôn căn nhà cưới của con với Trần Huy cho em trai anh ấy à?!"
"Ây da, làm gì có chuyện đó?"
Mẹ anh ta bật cười, giọng đầy vẻ tính toán:
"Mẹ nghe Trần Huy bảo mấy năm trước nhà con chẳng phải đã mua cho con một căn nhà trên thành phố sao? Khu gì ấy nhỉ… À, Bích Thủy Đình đúng không? Nghe đâu cũng cả trăm mét vuông cơ mà?"
"Bây giờ tụi con cũng đâu có ở đó, thôi thì cứ để em trai nó lấy làm nhà cưới luôn đi. Một trăm mét vuông hơi bé thật đấy, nhưng nhà mình cũng chẳng chê, tạm vậy đi, sau này tụi nó đổi sang cái lớn hơn là được."
Tôi gần như chết sững trước lời nói trắng trợn của bà ấy, trong thoáng chốc chẳng biết phải đáp lại ra sao.
Một lúc lâu sau, tôi cắn chặt môi, móng tay đã bấm sâu vào lòng bàn tay, cố kìm nén cơn giận dữ mà nói:
"Mẹ, mẹ đưa điện thoại cho Trần Huy giùm con."
Tôi phải hỏi cho rõ, đây là ý kiến riêng của mẹ anh ta, hay thật sự là cả nhà họ đều nghĩ như vậy.
Nếu ngay cả Trần Huy cũng đồng ý, vậy thì cuộc hôn nhân này không kết cũng chẳng sao.
Đầu dây bên kia, mẹ Trần Huy cười khẩy một tiếng đầy tự tin. Một lát sau, giọng nói của Trần Huy truyền tới, có chút do dự:
"Viên Viên..."
Tôi nhắm chặt mắt, hít thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh hết mức có thể rồi khẽ hỏi:
"Trần Huy, rốt cuộc mẹ anh có ý gì vậy? Có phải hôm nay em không chịu nhường căn nhà cho em trai anh thì chúng ta khỏi cần cưới luôn phải không?"
"Anh cũng nghĩ như vậy sao?!"
Tôi vốn nghĩ Trần Huy sẽ đứng về phía tôi, bởi xét cho cùng, dù từ góc độ nào đi nữa thì tôi cũng vượt trội hơn anh ta quá nhiều.