“Ngươi ổn không đấy?”
Thấy trong tay hắn có ngọc bội của cha ta, hẳn là cố nhân của cha, nên ta quan tâm hỏi.
“Không sao, phiền cô dẫn ta gặp lệnh tôn.”
Nghĩ đến cuốn thoại bản chưa kịp mua, ta nhìn người trước mặt – trông như sắp không qua khỏi – rồi quyết định đưa hắn về nhà trước. Trên đường về, hắn cứ cúi thấp đầu, cố ý tránh những chỗ đông người, có vẻ không muốn ai thấy mặt.
Nhớ đến lai lịch không rõ của hắn, để an toàn, ta không dẫn hắn trực tiếp đến gặp cha. Trước hết, ta để Tiểu Tiểu mang ngọc bội cho cha xem, rồi cùng hắn ngồi đợi ở chính sảnh.
Không ngờ cha ta lại đến rất nhanh.
Thân pháp còn nhanh hơn lúc bị mẹ đuổi đi.
“Tần Nghị, cuối cùng cậu cũng đến.”
Cha lướt đến trước mặt hắn, nhưng khi thấy sắc mặt hắn liền kêu lên: “Cậu bị thương à?”
Tần Nghị?
Người này chính là Trấn Bắc Vương Tần Nghị sao?
Trong lúc ta vẫn còn bàng hoàng, hắn đã được cha đưa về phòng khách.
Cha gọi Tiểu Tiểu đến xem vết thương cho hắn.
“Người này đúng là giỏi chịu đựng. Vết thương ở bụng sâu thế này, lại còn nhiễm độc, vậy mà vừa rồi vẫn còn sức đánh nhau với mấy tên đại hán. Nếu là người khác, sớm đã ngất đi vì độc phát tác. Thật là ý chí kiên cường.”
Sau khi khám xong, Tiểu Tiểu nói, giọng còn pha chút kính nể.
Ta tò mò, muốn xem vết thương ra sao, liền ghé đầu vào.
Nhưng chưa kịp nhìn qua màn giường, đã bị cha ta vỗ một cái đẩy ra.
“Nam nữ thụ thụ bất thân, chuyện này đâu phải thứ một cô gái có thể xem?” Cha ta nhíu mày nói.
“Tiểu Tiểu còn nhỏ hơn con, cũng là nữ nhi, tại sao nó được xem mà con thì không?”
Bị đẩy ra bất ngờ, ta cảm thấy ấm ức.
“Con gái nhà người ta cũng thế, chuyện này sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Tiểu Tiểu. Cha bắt nó xem cho đàn ông, còn gì danh dự nữa?”
Cha ta định nói thêm, nhưng nghe lời ta, ông có phần bối rối, quay qua Tiểu Tiểu: “Ta cũng chẳng còn cách nào khác, bên ngoài không ai đáng tin, mà tình trạng cậu ấy thì đặc biệt, chỉ còn cách này thôi.”
“Tiểu thư không phải lo. Tiểu Tiểu từ năm năm tuổi đã học xem bệnh, thân thể nào mà chẳng gặp qua, trong mắt ta, ai cũng chỉ là đống thịt, người hay heo cũng chẳng khác gì.”
Tiểu Tiểu quay lại nhìn ta, nói.
Ánh mắt vẫn lạnh nhạt như thường, không chút gợn sóng, thậm chí còn lãnh đạm hơn anh trai ta.
Lúc này ta mới yên tâm.
Nhưng... heo?
Nhớ lại những miếng thịt lợn đỏ trắng lẫn lộn ở quầy thịt, ta lập tức từ bỏ ý định xem vết thương.
“Cũng không nhất thiết phải xem cậu ấy như heo đâu.”
Cha ta nghẹn lời, rồi quay qua Tiểu Tiểu: “Cô chữa được độc này không?”
Tiểu Tiểu gật đầu.