Tiểu Tiểu cũng có mặt, đứng bên cạnh mẹ ta, mắt không rời cửa chính.
Ta bước đến đứng cạnh hai người. Vừa đứng chưa bao lâu, ngoài cửa chính bỗng vang lên tiếng gõ.
Mẹ giữ chặt ta và Tiểu Tiểu đang định bước ra mở cửa, rồi bà tự mình đi ra. Khi cửa mở, là người của Tần Nghị.
Mẹ ta lập tức thở phào nhẹ nhõm, ta cũng có cảm giác như vừa trải qua một cơn hoạn nạn.
Người của Tần Nghị đưa chúng ta vào hoàng cung.
Mẹ ta được dẫn đi gặp cha, Tiểu Tiểu yêu cầu được đưa đến gặp anh trai, còn ta thì được người của Tần Nghị dẫn đến điện Tuyên Chính.
Trên đường đến điện, ta đã biết qua tình hình.
Các thành xung quanh kinh thành đáng ra đã sớm kiểm soát dịch bệnh cùng lúc với kinh thành tháng trước. Nhưng vì thấy Tần Nghị được lòng dân quá nhiều, Tần Bạch đã lén cho người tái nhiễm độc, gây ra đợt bùng phát mới với ý đồ vu tội cho Tần Nghị.
Hành vi vì lợi ích bản thân, bỏ mặc sinh mạng dân chúng này đã chọc giận anh trai và Tần Nghị. Hai người nhất trí rằng thời cơ đã chín muồi và quyết định khởi binh tạo phản.
Còn cha ta, vốn ban đầu là miễn cưỡng nhưng chắc hẳn ông đã có sự chuẩn bị, nếu không cũng không thể tấn công hoàng cung nhanh đến vậy.
Ta được đưa vào điện Tuyên Chính, và cảnh tượng bên trong khiến ta ngạc nhiên.
Tần Nghị đứng thẳng tắp giữa đại điện.
Dưới chân chàng là một nữ nhân đang nằm sấp, đó là Sở Huỳnh.
“Trấn Bắc Vương, Huỳnh Huỳnh đã mến chàng từ lâu, chàng đừng giết Huỳnh Huỳnh, chỉ cần chàng muốn, Huỳnh Huỳnh sẽ làm bất cứ điều gì chàng yêu cầu.”
Sở Huỳnh giọng nức nở, đưa tay định chạm vào áo Tần Nghị, nhưng chàng tránh sang một bên.
“Ta bảo ngươi làm gì, ngươi sẽ làm sao?”
Giọng chàng lạnh như băng.
“Vâng, vâng…”
Sở Huỳnh níu lấy lời nói như níu cọng rơm cứu mạng.
“Được, vậy thì ngươi hãy giết Tần Bạch cho ta, ta sẽ tha cho ngươi.”
“Giết… giết hoàng thượng?”
“Một mạng đổi một mạng. Nếu ngươi muốn sống, thì phải giết người cho ta.”
Giọng Tần Nghị đầy lạnh lẽo.
Sở Huỳnh nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của chàng, như thể đã quyết tâm, chầm chậm thốt lên: “Được.”
“Nhưng nếu Huỳnh Huỳnh giúp Vương gia làm việc lớn này, khi vương gia đăng cơ, có thể giữ cho Huỳnh Huỳnh một chỗ trong hậu cung không?”
Tần Nghị cúi đầu nhìn nàng, bỗng bật cười.
“Đúng là người bên cạnh Tần Bạch, chẳng khác gì hắn cả!”
Nói xong, chàng vỗ tay một cái, cửa bên cạnh tức thì mở ra, Tần Bạch bị hai tên lính cấm vệ áp giải vào.
Miệng hắn bị nhét khăn, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía Sở Huỳnh, như thể muốn nuốt chửng nàng.
Thấy ánh mắt đó, Sở Huỳnh toàn thân run rẩy.
Tần Nghị phất tay, hai tên lính buông Tần Bạch ra.
Hắn lập tức lao về phía Sở Huỳnh.
Sở Huỳnh hoảng sợ lùi lại, muốn trốn ra sau Tần Nghị, nhưng chàng đã sớm lui ra, đứng bên cạnh long ỷ.
“Hoàng… hoàng…”
Sở Huỳnh sợ hãi cất lời, nhưng chưa kịp nói hết, Tần Bạch đã nắm đầu nàng đập xuống đất, gào lên: “Tiện nhân! Ta đã đối tốt với ngươi như vậy, ngươi lại phản bội ta? Đồ tiện nhân!”
Chẳng mấy chốc, Sở Huỳnh đã không còn thở nữa.
Trút hết tức giận, Tần Bạch ngồi bệt xuống đất, mặt không còn chút thần sắc nào. Có lẽ hắn hiểu hôm nay mình khó thoát khỏi đây.
Ngay lúc đó, ánh mắt hắn vô tình lướt qua ta đứng ở cửa, lập tức sáng lên.
“Khanh Nhi! Khanh Nhi! Nàng đến rồi! Nàng đến cứu ta phải không? Ta biết mà! Nàng là người tốt với ta nhất, đều là lỗi của ta, đáng ra không nên nghe lời Sở Huỳnh.”
“Giá như ta cưới nàng, có cha nàng và ngoại gia chống lưng, ta đã không đến nông nỗi hôm nay.”