Quản gia nhận lệnh ra ngoài, không lâu sau, phu nhân Thượng thư Bộ Hộ liền theo sau mà bước vào.
Cha đã quay vào phòng từ lúc quản gia ra ngoài, ta thì vẫn ở lại dưới gốc cây cùng mẹ. Phu nhân Thượng thư vừa nhìn thấy mẹ đã cười đến híp cả mắt, vội vã tiến đến gần.
“Lâu không gặp, khí sắc của phu nhân ngày càng rạng rỡ.”
“Còn tiểu thư này nữa, ôi chao, khuôn mặt thật xinh xắn, nhìn mà ai cũng yêu mến.”
Bà ta không chỉ khen mẹ, thấy ta liền nắm tay và không tiếc lời tán dương.
“Có chuyện gì thì nói đi.”
Mẹ gạt tay bà ta khỏi người ta, lạnh nhạt nói.
Sắc mặt phu nhân Thượng thư thoáng chốc chuyển xanh, nhưng bà cố nén lại, lát sau lại đổi sang nụ cười giả lả.
“Ngày trước, ta đã nhiều lần thất lễ với phu nhân, là lỗi của ta, mong phu nhân rộng lượng bỏ qua.”
“Hôm nay ta đến đây là theo lời dặn của quan gia nhà ta. Bộ Hộ muốn vay phu nhân ít tiền.”
“Nhưng xin phu nhân yên tâm, tiền vay sẽ được hoàn trả cả vốn lẫn lãi vào mùa thuế năm sau, tuyệt đối không phải vay không đâu.”
Phu nhân Thượng thư cười, hạ mình hết sức.
Người ta vẫn nói “đưa tay không đánh kẻ cười”, nên thái độ của mẹ cũng không còn gay gắt như lúc đầu.
“Vay tiền sao? Cần tiền gì? Dù biên cương có loạn lạc, quốc khố cũng không đến nỗi kiệt quệ để phải mượn tiền một thương nhân như ta.”
Mẹ thắc mắc hỏi.
“Phu nhân nói rất phải.”
Nói xong, phu nhân Thượng thư nhìn quanh, thấy không có người ngoài, mới nhỏ giọng tiếp tục, “Là bệ hạ muốn mở rộng và tu bổ hành cung phía Nam, chuẩn bị vào xuân năm sau sẽ đi tuần và ở lại một thời gian ngắn.”
Mẹ khẽ nhíu mày.
“Không có tiền. Không cho vay.”
“Sao lại không có tiền được? Đừng nói đến tiền bên ngoại, chỉ riêng các cửa tiệm của phu nhân ở kinh thành đã kiếm khối tiền rồi, đúng không?”
Giọng phu nhân Thượng thư bắt đầu gay gắt, lộ rõ vẻ tức giận.
Mẹ nhìn bà ta, bật cười.
“Tiền của ta đã tiêu hết vào quần áo và trang sức rồi. Bà cũng thấy ta tiêu xài hoang phí đến thế nào khi ở trong cung lần trước, ta từ lâu chẳng giữ tiền tiết kiệm nữa.”
Mẹ nói dối mà không hề chớp mắt, “Mà này, sao không đi vay Bạch Tâm Nhu mà lại tìm đến ta?”
Câu nói của mẹ khiến ta nhớ ra rằng mẹ vẫn chưa biết chuyện này.
Dạo trước, khi mẹ ra ngoại thành thăm trang trại, Bạch Tâm Nhu và phu nhân Thượng thư đã xảy ra mâu thuẫn trong kinh thành.
Nghe nói phu nhân Thượng thư vì muốn gia nhập một số nhóm khác nên đã nói xấu Bạch Tâm Nhu, vừa hay bị bà ta nghe thấy.
Từ đó, Bạch Tâm Nhu đóng cửa không ra ngoài.