18
“Nhưng ta đã thành thân rồi mà. Ta đã gả cho Tạ Tầm Yến rồi.”
Ta nghiêm túc nhìn hắn, từng lời từng chữ:
“Tạ Hoài An, trước kia là ta nhận sai người, còn quấy rầy ngài suốt một thời gian dài…”
Đúng lúc ấy, cửa bị đẩy ra, là Tạ Tầm Yến chậm rãi bước vào.
Mày y đen nhánh, ánh mắt như nước, dịu dàng mà thâm trầm. Chỉ là tay y cầm một chiếc khăn trắng, trên đó lấm tấm máu đỏ, như hoa mai rực rỡ rơi xuống tuyết trắng, nổi bật lạ thường.
Ta hoảng hốt, vội bước lên trước:
“Chàng bị làm sao vậy?”
Thấy ta lo lắng, y khẽ mỉm cười, dịu giọng trấn an:
“Không sao. Chỉ là đột nhiên thấy hơi đau ngực. Nhưng giờ thấy nàng, cho dù thân thể có tệ thế nào đi nữa, cũng đã đỡ hơn nhiều rồi.”
Nghe y nói vậy, ta lại càng thấy áy náy.
“Xin lỗi. Nếu ta đến sớm hơn, biết đâu chàng đã khỏi rồi.”
Y đưa tay xoa đầu ta, động tác dịu dàng như gió xuân. Khiến lòng ta bất giác ấm lên.
“Nàng nói sai rồi. Đến sớm sao bằng đến đúng lúc.
Nàng với ta, là duyên phận trời định. Bất kể có chuyện gì xảy ra, nàng vốn dĩ là định trước phải gả cho ta.”
Tạ Tầm Yến nói cứ như lẽ đương nhiên, nhưng Tạ Hoài An thì không hề phục.
“Tạ Tầm Yến, thân thể của ngươi thế nào, ngươi rõ hơn ai hết. Ngươi sắp xuống mồ rồi, ngươi còn muốn liên lụy Tiểu Ngọc sao?
Là ta gặp Tiểu Ngọc trước. Tiểu Ngọc cũng nói sẽ gả cho ta trước, người nàng chọn là ta.”
Hắn nói một cách đắc ý, ta có phần không vui, đang định lên tiếng phản bác thì đã nghe Tạ Tầm Yến mỉm cười:
“Huynh nói vậy là sai rồi, Hoài An huynh. Nếu nói đến trước sau, người Tiểu Ngọc nên gả… đương nhiên là ta.”
19
Ta sững người, chưa kịp phản ứng thì đã nghe Tạ Tầm Yến chậm rãi kể về những chuyện xưa thuở ấu thời.
Thì ra, từ khi còn rất nhỏ, ta đã từng gặp y rồi. Khi đó thân thể y yếu ớt, được lão phu nhân đưa đến đạo quán ở Thanh Châu để dưỡng bệnh.
Lúc ấy y tuổi còn nhỏ, lại nhút nhát, thường xuyên bị các sư huynh lớn hơn bắt nạt.
Y sợ bóng tối, những sư huynh đó liền nhốt y vào một căn nhà nhỏ tối om bên ngoài núi, mặc kệ y kêu khóc thế nào cũng không mở cửa.
Chúng cười nhạo sự yếu đuối của y, khoái chí nghe tiếng y gào thét dần dần yếu đi cho đến khi im hẳn.
Còn ta, tuy cũng nhỏ tuổi nhưng gan lại lớn.
Khi ấy vì muốn đem bánh ta tự tay làm lên núi cho cha, ta mò mẫm trong bóng tối thì bất ngờ nghe được tiếng khóc nhỏ xíu vang lên từ căn nhà gỗ bên đường.
Lúc đó ta nổi tính tò mò, lập tức xông tới đá tung cánh cửa.
Khi thấy một tiểu đạo sĩ co ro trên mặt đất, ta gãi đầu áy náy:
“Thì ra là người à? Ngại quá, ta đá cửa có làm ngươi sợ không? Ta còn tưởng là mèo con chứ. Nhà ta chuột nhiều lắm, đang thiếu một con mèo đây.”
Ta kéo người nhỏ bé ấy ra khỏi căn phòng, còn đưa luôn bánh làm cho cha cho y ăn.
Tiểu đạo sĩ người thì nhỏ mà ăn khỏe lạ thường, vậy mà ăn hết hơn nửa phần bánh.
Ta cười hề hề: “Ngon không? Ngươi ăn có vẻ ngon lành lắm.”
Y không nói gì, chỉ gật đầu thật mạnh.
Sau đó, ta đưa y lên núi giao cho cha.
“Ngươi yên tâm, cha ta lợi hại lắm. Sau này có ông ấy che chở, ngươi sẽ không bị ai bắt nạt nữa đâu.”
Thời gian trôi qua thật nhanh.Tiểu đạo sĩ gầy gò năm ấy, giờ đã là quý công tử nổi danh khắp kinh thành, cũng chính là phu quân ta phải gả cho để xung hỉ.
20
Tạ Hoài An không thể tin nổi, cuối cùng cũng chỉ đành tức tối rời đi.
Dù sao nơi này cũng là phủ Quốc công, không phải nhà của hắn.
Sau khi hắn rời khỏi, Tạ Tầm Yến rốt cuộc không chống đỡ được nữa, vừa sắp ngã xuống thì được ta đỡ lấy.
Nhìn y tựa vào trong lòng ta, ta không khỏi lo lắng mở miệng:
“Thế tử, chàng không sao chứ?”
Nghe ta gọi như thế, trong mắt y thoáng hiện nét buồn:
“Nàng đã là thê tử của ta, sao vẫn không gọi ta là phu quân?”
Ta vội vàng đỡ y ngồi dậy, hoảng hốt nói:
“Thế…thế tử, chàng hiểu lầm rồi. Ta chỉ là đến để xung hỉ, đợi khi chàng khỏe lại, ta sẽ…”
Chữ “rời đi” còn chưa kịp nói ra, y đã đưa ngón tay lên, nhẹ nhàng đặt lên môi ta.
Đầu ngón tay y có hơi lạnh, nhưng lại khiến toàn thân ta như bị điện giật, tim đập loạn lên.
“Tiểu Ngọc, nàng là thê tử danh chính ngôn thuận của ta. Cũng là nương tử duy nhất của ta.”
Nghe y nói như vậy, trong lòng ta càng thêm áy náy.
“Nhưng mà ta chẳng biết gì cả, căn bản không xứng làm…”
Chưa kịp nói xong, y lại cắt lời ta.
“Ta biết rồi. Chắc chắn là nàng chê ta là một kẻ bệnh tật, sống chẳng được bao lâu…”
Lần này đến lượt ta vội đưa tay bịt miệng y lại.
“Không được nói bậy! Phu quân của ta, Tạ Tầm Yến, nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi!”
Nghe ta nói vậy, y rốt cuộc nở nụ cười rạng rỡ, thậm chí còn cúi xuống đặt một nụ hôn thật nhẹ lên lòng bàn tay ta.
Cảm giác tê dại ngọt ngào khiến ta giật mình rụt tay lại, nhưng lại thấy y khẽ nâng đôi mắt đào hoa, ánh mắt lấp lánh tựa sóng nước.
“Nàng không chê ta là được rồi.”
21
Sau khi thành thân, thân thể của Tạ Tầm Yến quả thật mỗi ngày một khá hơn. Người trong phủ đều nói là công lao của ta, đối xử với ta cũng ngày càng tốt.
Ta cảm thấy rất áy náy, bởi bản thân dường như chẳng làm được gì cả, lại nhận hết thảy ân tình của người khác.
Ta hỏi Tạ Tầm Yến rằng liệu ta có thể giúp trồng chút hoa cỏ trong phủ được không. Y đang đọc sách, thì khẽ mỉm cười dịu dàng:
“Nơi này là nhà của nàng, nàng muốn làm gì thì cứ làm. Không cần xin phép ta.”
Nghe y nói vậy ta vô cùng hào hứng. Bắt đầu đào hố trong sân, mặt mày dính đầy đất cát.
Nhưng đúng lúc ấy, ta lại gặp một người không ngờ đến, chính là quận chúa Hoa Dương, Lý Yên Nhiên.
Thấy ta đang đào đất trong sân, nàng cười đầy mỉa mai:
“Quả nhiên là đồ nhà quê, mặt dày đến khó tin. Trước đây còn bám víu phủ thừa tướng đòi xung hỉ, giờ lại bám được tới phủ Quốc công?
Sao, muốn tới đây xung hỉ à? Đáng tiếc, ngươi tính sai rồi. Không biết vị tẩu tẩu may mắn của ta có chịu cho ngươi làm thông phòng hay không nhỉ?”
Ta đột nhiên thấy thật lúng túng, bởi người tẩu tẩu mà nàng ấy nói tới…có vẻ chính là ta.
Ta còn chưa kịp mở miệng, nàng đã ném một cây trâm ngọc xuống hồ. Sau đó quay sang nhìn ta:
“Không thấy trâm của ta rơi xuống nước sao? Còn không mau xuống nhặt?”
Nàng liếc mắt ra hiệu, đám nha hoàn lập tức tiến tới, giữ chặt tay ta. Chưa kịp để ta lên tiếng, chúng đã định đè ta xuống hồ nước.
“Thật là vô lễ, ngay cả lệnh của Quận chúa mà cũng dám trái. Thật không biết điều.”
Ta cạn lời, chỉ đành buông tay, thả lỏng khí lực vốn vẫn luôn đè nén. Ngay lập tức, ta phản đòn tay bẻ ngón một nha hoàn có võ công trong đám đó.
Lý Yên Nhiên kinh hãi, lắp bắp:
“Ngươi… ngươi to gan thật! Ta nhất định sẽ nói với biểu ca, để huynh ấy đuổi ngươi ra khỏi phủ!”
Đúng lúc ấy, Tạ Tầm Yến bước tới, mặt lạnh như sương: