1
Lần đầu phạm lỗi, Trần Ngạo thành khẩn nhận sai.
Anh ta giơ ba ngón tay, thề trước trời đất rằng sẽ không có lần sau, nếu tái phạm thì ra đường bị xe đâm chế/t.
Tiếc thay, xã hội hiện đại đâu tin vào mê tín.
Tôi gửi một tin nhắn với vẻ nham hiểm: 【Con gái nhìn thấy rồi, tự nghĩ cách giải thích đi.】
Thực ra tôi lừa hắn thôi.
Con gái tôi lúc đó còn đang mải mê xem Tom và Jerry trong tiệm.
Ngay khoảnh khắc đọc được tin nhắn, mặt Trần Ngạo lập tức tái mét.
Tôi đứng trên tầng lầu nhìn xuống, lòng dâng lên một cảm giác khoái trá.
Âm báo tin nhắn vang lên liên hồi.
Tiếp đó là điện thoại.
Tôi chẳng thèm bắt máy, chỉ lạnh lùng quan sát vẻ mặt hắn dần dần sụp đổ.
Cho đến khi Trần Ngạo ngẩng đầu lên, trong ánh mắt như muốn giế/t người của hắn, tôi gửi thêm tin nhắn thứ ba:
【Lại đây thanh toán.】
Trần Ngạo cùng cô thư ký Trương Gia Ân lục tục kéo nhau bước vào.
Có lẽ để duy trì hình tượng người cha tốt, những gì con gái muốn — túi xách, quần áo, đồ ăn vặt — hắn đều quẹt thẻ mua hết.
Cha hiền, con gái cười tít mắt.
Tôi cố ý tụt lại sau vài bước, sóng vai đi cùng Trương Gia Ân.
Cô ta cười nhạt, cố gắng giữ vẻ lịch sự mà châm chọc:
"Trừ đứa trẻ ra, cô còn gì để níu kéo anh ấy?"
Dĩ nhiên, là lợi ích.
Không.
Thực ra tôi chưa từng có ý định níu giữ hắn.
Một người đàn ông mục ruỗng từ trong ra ngoài như vậy, tôi còn chẳng buồn để mắt tới.
Tôi vốn không định làm khó Trương Gia Ân, nhưng lập trường là thứ không thể dễ dàng nhượng bộ, càng không thể để cô ta thách thức mình.
Tôi bình thản đáp trả:
"Cô trẻ trung, xinh đẹp, học vấn cao, rồi sao?
"Rốt cuộc cũng chỉ làm một kẻ tiểu tam không dám ngẩng đầu lên nhìn ai."
Khuôn mặt cô ta lập tức méo mó, ấm ức quay sang nhìn Trần Ngạo, hy vọng nhận được chút bênh vực.
Đúng như tôi đoán, Trần Ngạo chỉ biết né tránh ánh mắt cô ta.
Cả ngày hôm đó, trong bốn người, ba người mỗi người một vai diễn, chỉ có bé Nhi là vô tư cười đùa.
Nhìn Trương Gia Ân sắp không kìm nổi nước mắt, tôi rộng lượng buông tha, viện cớ đưa con đi ăn rồi rời khỏi đó.
Lúc quay lưng, rõ ràng nghe được tiếng thở phào nhẹ nhõm của họ.
Tôi đột ngột quay đầu, cười như không cười nhìn họ.
Hai người như bị bóp chặt cổ, chết đứng tại chỗ.
Ngay trước mặt họ, tôi đưa món quà tặng kèm khi mua túi xách nhét vào tay Trương Gia Ân:
"Cảm ơn thư ký Trương hôm nay đã vất vả xách đồ.
"Quà tặng thôi, nhưng với mức lương của cô, chắc cũng phải nhịn ăn nhịn uống ba tháng mới mua nổi.
"Rất hợp với cô đấy."
Một cú sỉ nhục trắng trợn.
Sắc mặt Trương Gia Ân lập tức biến hóa như bảng pha màu.
Cô ta còn quá trẻ, tham vọng lên làm chính thất lại đang sục sôi.
Chắc chắn sẽ không dễ dàng nuốt trôi cục tức này.
Tôi cũng thấy hơi tò mò, không biết cô ta sẽ phản kích kiểu gì đây.
2
Đúng tám giờ, Trần Ngạo bước vào nhà, vừa vặn trước giờ giới nghiêm.
Tôi đang đứng ngoài ban công hút thuốc.
Hắn sầm mặt đi tới, giọng nặng nề:
"Hôm nay em làm cái gì vậy? Suýt nữa thì phá hỏng cái gia đình này rồi đấy!"
Tôi lười nhác đảo mắt.
Hắn tiếp tục quát:
"Em đang chơi với lửa đấy!"
Đã sai còn đổ lỗi cho người khác.
Thì ra, chỉ cần biết trắng trợn đổi trắng thay đen, con người ta liền có thể ăn nói hùng hồn đến vậy.
Tôi không nhịn được, bật cười châm biếm:
"Chính anh không chịu nổi cô đơn nên mới đi tìm cô ta.
"Lửa là anh tự châm, giờ cháy tới mình thì còn trách ai?"
Trần Ngạo nhíu mày, im lặng hồi lâu rồi mới thở dài, bắt đầu giọng điệu bất lực:
"Anh thừa nhận không nên gặp cô ấy, nhưng anh chỉ định gặp để dứt khoát nói lời chia tay."
Tôi quay người lại, đối diện thẳng với hắn.
Tôi và Trần Ngạo quen nhau từ thời đại học, cùng chia sẻ chung lý tưởng, chưa tốt nghiệp đã cùng nhau sáng lập công ty.
Tôi từng ngưỡng mộ sự kiên cường và khả năng tiến thoái đúng lúc của hắn.
Trong những ngày tháng sát cánh bên nhau, chúng tôi yêu nhau, công ty dần ổn định, sau đó kết hôn, sinh con — mọi thứ cứ thế mà thành.
Sau khi kết hôn, khi không thể cân bằng giữa gia đình và công việc, tôi không do dự chọn lui về, gánh vác toàn bộ việc nhà và chăm sóc con cái.
Trần Ngạo bao lần khen tôi là người phụ nữ đứng sau thành công của hắn.
Giờ thì sao?
Sự kiên cường ngày nào trở thành không biết điều, còn sự phân định rạch ròi khi xưa lại biến thành cái cớ để đạo đức trói buộc tôi.
Giữa làn khói thuốc mờ ảo, tôi cười nhạt, phủi tàn thuốc:
"Đừng coi ai cũng là kẻ ngu ngốc."
"Đủ rồi!"
Gương mặt Trần Ngạo lộ rõ vẻ cáu bẳn, hắn cố gào to để che giấu chột dạ:
"Anh làm việc quần quật ngoài kia nuôi em, còn em thì chỉ cần ở nhà làm việc nhà, trông con, em đâu biết được anh cực khổ thế nào!
"Anh chỉ trò chuyện đôi ba câu với Gia Ân thôi, chia sẻ cuộc sống với nhau chút đỉnh.
"Huống hồ anh đã làm theo yêu cầu của em rồi, em còn muốn gì nữa?"