4
Bọn họ nhóm lửa lên.
Mây đen tan dần, ánh sáng rạng hơn, ta và nãi nãi vốn định rời đi, nhưng mưa chẳng có dấu hiệu nhỏ lại.
Thế là, trong ngôi miếu đổ, hai phe rõ ràng phân chia.
Người kia bị thương ở vai, phần ngực trần lộ ra, nãi nãi lập tức đưa tay che mắt ta lại.
Mặt ta tức thì nóng bừng, vậy mà hắn còn bật cười khẽ một tiếng, tựa như đang cười nhạo ta “tự mình đa tình”.
Trong miếu rất yên tĩnh, nam tử áo đen đã ra ngoài, ta và nãi nãi vì đói quá nên rón rén lấy củ cải ra gặm.
Vị ngọt giòn lan trong miệng, ta nhắm mắt lại, thỏa mãn.
“Này.”
Ta quay về phía hắn, chỉ thấy hắn nhấc tay vung nhẹ, một vật liền bay vào lòng ta.
Ta cầm lên nhìn thử, chạm tay ấm mượt, hóa ra là một miếng ngọc bội hình tròn thượng hạng.
“Đổi lấy hai củ cải.”
Ngọc bội… đổi lấy củ cải?
Nãi nãi thấy thế vội lên tiếng:
“Không được, không được, chỉ là hai củ cải thôi mà. Miên Miên, mau đem trả lại cho quý nhân.”
Rổ trúc còn lại vài củ, bà lấy ra hết đưa cho ta.
Ta ôm những củ cải đó, cúi đầu bước đến trước mặt hắn, cẩn thận đặt xuống, rồi lập tức quay đầu chạy về.
Hắn lại bất ngờ trở nên giận dữ, mày kiếm hơi nhíu, mặt mũi hệt như Diêm Vương sống:
“Ta nói rồi, là đổi bằng ngọc bội, nếu các ngươi không cần thì…”
Nghe tới đó, ta lập tức quay lại, nhặt miếng ngọc trên đất nhét ngay vào ngực áo.
Người này, thực sự dọa người quá thể.
May thay, chưa đợi mưa tạnh, bọn họ đã rời đi trước.
Ta vỗ ngực, thở phào một hơi.
Ở chỗ cửa sổ rách, ánh mắt ta vô tình chạm phải ánh nhìn của người kia đang ngồi trên ngựa, hắn như cười như không, ta liền chui vội vào trong bóng tối.
Tình huống ngày hôm đó, vì sợ cô cô lo lắng nên ta và nãi nãi không kể lại, miếng ngọc kia cũng bị ta giấu tận sâu trong ngăn tủ.
Chớp mắt ba năm trôi qua, ta cũng đến tuổi cập kê.
Ba năm này, có lẽ do ăn ngon ngủ kỹ, vóc người ta cao lên, thậm chí còn cao hơn cả cô cô và nãi nãi.
Nhị ca trở về kế nghiệp cô trượng, đại ca thì đã trở thành một vị cử nhân đàng hoàng, là niềm kiêu hãnh của cả thôn.
Lại đến một mùa Đoan Ngọ, ta xách theo giỏ bánh ú tự tay làm đứng chờ bên ngoài thư viện.
Tới lui nhiều lần, đến nỗi lão gác cổng cũng đã quen mặt, còn cười tươi bảo cháu trai mình vào gọi người giúp ta.
Không có việc gì làm, ta liền trò chuyện với lão một hồi.
Nói đến hứng khởi, một tiếng “Miên Miên” vang lên từ sau lưng.
Ta quay đầu lại, thấy đại ca đang sải bước nhanh về phía ta.
Phía sau huynh là mấy người đồng môn, ta cũng từng gặp vài lần.
Ta vội cúi mình hành lễ:
“Gặp qua các vị công tử.”
Họ đồng loạt bật cười đáp lễ:
“Miên Miên muội muội không cần đa lễ.”
Sau đó từng người từng người đều trợn mắt ra hiệu, mặt ai nấy đều đỏ bừng nhìn ta.
Chỉ có đại ca là mặt đen sì, tiện tay nhận lấy giỏ bánh trong tay ta:
“Miên Miên, chúng ta qua một bên nói chuyện.”
Ta chỉ đành mỉm cười với họ, rồi theo đại ca bước đến dưới gốc cây đa.
Thấy ta nhìn huynh đầy hiếu kỳ, huynh ho nhẹ một tiếng, đặt giỏ xuống rồi từ tay áo lấy ra một vật.
Nhìn kỹ mới biết, là một cặp trâm ngọc hình hồ điệp song sinh cực kỳ quý giá.
Huynh xấu hổ nhìn ta, trên mặt lộ rõ nét ngượng ngùng đỏ ửng:
“Miên Miên, ngày cập kê của muội, có lẽ đại ca không thể về kịp, đây là tâm ý của huynh, muội…”
Nói đoạn, huynh liền đưa tay muốn cài lên tóc ta, ta lập tức nghiêng đầu né tránh.
Tay huynh khựng lại giữa không trung.
“Đại ca, thứ quý giá như vậy, muội không thể nhận, huynh nên giữ lại cho đại tẩu tương lai.”
Khóe mắt liếc sang, thấy đám người đang lén nhìn kia đều lộ vẻ kinh ngạc, ta vội cúi người hành lễ:
“Đại ca, ra ngoài đã lâu, Miên Miên xin phép về trước.”
“Miên Miên, ta…”
Huynh muốn giải thích, ta liền dứt khoát ngắt lời:
“Đại ca là ca ca của muội, thì vĩnh viễn là ca ca của muội.”
Chưa nói đến vai vế, đại ca là niềm tự hào của cô cô, bà không chỉ một lần nói với ta, mong biểu ca có thể đỗ đạt, sau đó tìm được một mối lương duyên tốt đẹp, vợ chồng hòa thuận.
Mà “lương duyên” trong lời bà nói, là thiên kim khuê các, không phải một tiểu cô nương mồ côi như ta.
Sau ngày sinh nhật, hôn sự của ta cũng được bà mối trong vùng để tâm.
Nãi nãi và cô cô cái thì không ưng, cái lại không yên lòng, trong miệng hai người họ, ta như hóa thành tiên nữ trên trời.