7
Ngày ta tỉnh lại, tuyết đã tan, ánh nắng rực rỡ.
Hương mai theo kẽ hở cửa sổ lặng lẽ bay vào, từng luồng từng luồng dìu dịu.
Tiểu Liên mừng rỡ lau khóe mắt ướt:
“Chủ tử, người cuối cùng cũng tỉnh rồi.”
Ta đã đói đến lả, liền uống liền ba bát cháo.
Tề vương hình như nhận được tin, khi tới nơi, ta đang khoác áo choàng lớn, ngồi dưới tàng mai trong sân tắm nắng.
Vừa thấy hắn, ký ức đêm ấy lập tức ập về, ta vô thức lùi lại một bước.
Hắn không tiến thêm, trên mặt tựa như thoáng qua một tia hổ thẹn.
“Bản vương đã dâng tấu xin sắc phong ngươi làm trắc phi. Ngươi… còn có điều gì muốn?”
Ta lắc đầu:
“Đa tạ vương gia.”
Giọng ta vẫn khàn đặc, nghe không mấy dễ chịu.
Sau đó, không khí trở nên im ắng.
“Ngươi nghỉ ngơi nhiều vào.”
Ta khom người hành lễ, tiễn hắn rời đi.
Từ hôm ấy, ta chính thức chuyển vào phòng bên trong chính viện, ăn mặc không khác gì hắn.
Chỉ là, hắn dường như rất bận, vắng mặt liền mười mấy ngày cũng là chuyện thường.
Mà như thế… lại đúng như lòng ta mong muốn.
Vài ngày trước Tết, Yến Thất dẫn một người tới trước mặt ta.
Người kia bị trói ngược tay, tóc tai bù xù, cả người bẩn thỉu, ta nhìn kỹ mới nhận ra — chính là tên thứ tử tri phủ, Đái Hằng.
Hắn trông thấy ta, cũng sững người, liền bị Yến Thất đá mạnh sau lưng, ép quỳ xuống, lực mạnh đến mức ta dường như nghe thấy cả tiếng xương gãy.
Hắn đau đến hét lên, liền bị Yến Thất thẳng tay đánh trật cả quai hàm.
“Trắc phi, đây là người vương gia sai thuộc hạ đặc biệt bắt về. Xử lý ra sao, xin người định đoạt.”
Thì ra là chủ ý của hắn.
Thật đúng là một “lễ vật” không tệ.
Nếu không vì tên này, ta vẫn còn được yên ổn sống bên nãi nãi và cô cô, tuy nghèo khó nhưng tự do, đâu phải như giờ — hóa thân thành chim trong lồng son giữa đại viện.
“Yến hộ vệ, nghe nói trong ngục có không ít hình phạt, để hắn nếm thử hết một lượt đi.”
Vẻ hống hách năm xưa nay chẳng còn, Đái Hằng câm lặng, lệ ròng ròng dập đầu với ta, nhưng ta chẳng hề động lòng.
Những nữ nhân từng bị hắn tàn hại chẳng biết bao nhiêu, lúc họ khóc lóc cầu xin, hắn nào từng mảy may nương tay?
Yến Thất nhận lệnh, rời đi.
8
Tết đến, Tề vương không có mặt, nên mấy cô nương bọn ta tụ họp lại cho có chút không khí vui vẻ.
Nay ta đã là trắc phi chính thức, mỗi khi gặp ta, các nàng đều phải cung kính quỳ gối hành lễ.
Đêm giao thừa, hậu viện bốc cháy khi ta còn đang ngủ say.
Tiểu Liên lao vào lay ta tỉnh dậy. Đến khi ta hoảng hốt mặc quần áo xong, Yến Thất toàn thân đẫm máu đã xông vào, xách cổ ta nhấc bổng chạy ra ngoài.
Khắp nơi lửa cháy rực trời, tiếng chém giết vang không dứt.
Ta và Tiểu Liên vừa leo lên xe ngựa, chưa kịp ngồi vững, một mũi tên đen đã bắn xuyên cửa sổ, nếu không phải ta đúng lúc nghiêng đầu, e rằng đã chết ngay tại chỗ.
Tiếng gươm dao đuổi theo sát gót xe ngựa, ta ôm đầu, rúc vào đệm, lắc lư dữ dội đến mức suýt ói ra bữa tối.
Không biết đã chạy được bao lâu, xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại.
“Chủ tử chờ một lát, tiểu nhân đi giải quyết chút việc.”
Theo giọng nói, hình như hộ vệ do Yến Thất sắp xếp đang đi vào bụi cỏ phía xa.
Ta ngồi dậy vén rèm, vừa hay thấy xe đã rẽ lên quan đạo.
“Tiểu Liên, ta nhớ ngươi biết điều khiển xe ngựa, đúng không?”
Lúc trò chuyện, nàng từng nói trước khi bị bán đi, nhà làm nghề chăn ngựa. Lúc này vì sợ hãi, giọng nàng run rẩy:
“Chủ tử, biết thì biết… nhưng người định…”
“Ngươi đánh xe, chúng ta rời khỏi đây.”
“Ơ?”
“Nếu Tề vương không sao thì tốt, còn nếu xảy ra chuyện, chúng ta…”
Triều đình này vốn vẫn còn tục tuẫn táng. Nếu hắn thật sự chết, ta và Tiểu Liên làm chủ tớ cũng tuyệt đối không thoát được.
Quả nhiên, lời ta còn chưa dứt, nàng đã lao khỏi xe:
“Giá!”
Xe lao đi như tên bắn, ta nắm chặt thành xe, cố gắng giữ thăng bằng. Mãi đến khi trời sáng dần, mới dám dừng lại.
Bước xuống xe với thân thể rã rời, ta mới phát hiện không xa phía trước chính là một vách đá cao.
Tiểu Liên ngồi bệt dưới đất, thở dốc mệt mỏi:
“Chủ tử, nếu vương gia không sao, chúng ta phải làm sao? Đến lúc đó, giải thích thế nào?”
“Ta cũng sẽ không quay lại. Cái lồng giam ăn thịt người ấy, ai muốn quay thì cứ quay.”
“Tiểu Liên tỷ, còn tỷ thì sao? Tỷ định đi đâu?”