11
Ta ôm chăn gối tới cửa lãnh cung, tiện tay dọn một gian phòng rồi ở luôn.
Nửa tháng sau, trong lúc ta còn đang khổ sở nghĩ cách làm sao lại gần hoàng đế, thì —
hoàng đế đột nhiên... lật bài của ta!
Vui mừng quá đỗi, ta lập tức tự dội ba bát thuốc trợ tử.
Đêm nay, nhất định phải thành công.
Ta được khiêng tới Dưỡng Tâm điện.
Thái giám vừa thả ta xuống, ta đã không kìm được, nhào tới toan cởi thắt lưng hoàng đế.
Hoàng đế vừa lùi lại vừa lấy tay bảo vệ bản thân, vẻ mặt hoảng loạn:
"Hoa quý nhân, đừng vội như vậy... chúng ta trò chuyện tâm tình trước đã, được không?"
Ta thầm chê hắn phiền phức — chút chuyện này, uống một bát nước còn nhanh hơn!
Còn lắm lời lề mề, phí thời gian của ta!
Vậy nên ta lại xông lên toan cởi áo hắn.
Hoàng đế cười gượng, tay run run đưa cho ta một chén rượu:
"Đây là đêm hoa chúc của chúng ta, chi bằng... cùng trẫm uống một ly giao bôi?"
"Uống xong liền ngủ?"
Ta hỏi.
Hoàng đế vội vàng gật đầu.
Ta bĩu môi — ngủ thôi mà, thật lắm thủ tục!
Không kiên nhẫn, ta giật lấy chén rượu, ngửa cổ uống cạn, tiện tay ném cái chén sang một bên.
Rồi lập tức kéo hoàng đế ném thẳng lên giường, chuẩn bị đại chiến.
Ai ngờ — mắt ta tối sầm, lăn đùng ra hôn mê bất tỉnh.
Đến sáng hôm sau tỉnh lại, hoàng đế đã mặc chỉnh tề, đang buộc đai lưng.
Đầu óc ta choáng váng, lờ mờ nghe thấy hoàng đế dịu dàng nói:
"Ái phi cứ nghỉ thêm một lát, tối qua đã vất vả rồi."
...Vất vả?
Ta sờ sờ lưng mình, đúng là có chút đau mỏi.
Vậy chắc là... đã "thành công" rồi?
Đợi hoàng đế đi khỏi, ta lập tức cho người truyền tin về nhà: 【Phụ thân, thành rồi.】
Không chỉ vậy — từ hôm đó, hoàng đế liên tiếp lật bài ta nửa tháng trời.
Chỉ có điều lần nào ta cũng bị chuốc say bất tỉnh, chẳng trải nghiệm nổi "phong thái" của hoàng đế ra sao.
Hoàng đế còn ban thưởng vô số, biến lãnh cung ta ở thành lầu son điện ngọc, sáng lóa chói mắt.
Ta còn được thêm hai nha hoàn hầu hạ.
Thế nhưng, ta vẫn cứ cảm thấy bản thân hình như đã quên mất chuyện gì đó...
Đùng một cái, ta vỗ trán tỉnh ngộ — Tiểu Yến tử!
Ta vội vã tới Nội Vụ phủ xin cho Tiểu Yến tử về cung hầu hạ.
Nhưng đợi trái đợi phải, không thấy Tiểu Yến tử đâu, lại thấy... Lý quý phi giá lâm.
Phải nói, Lý quý phi hiện là sủng phi đệ nhất trong cung, phụ thân nàng là Lý Thái sư— nếu phụ thân ta là Ngoạ Long, thì phụ thân nàng chính là Gia Cát Lượng.
Đừng hỏi vì sao không phải Phụng Sồ, vì người ta đầu óc hơn hẳn!
Nghĩ tới chuyện nàng có thể trèo lên ngôi quý phi, quả nhiên cũng không ngoài dự liệu.
Ta băn khoăn — nàng tìm ta làm gì?
Chưa kịp hỏi, đã thấy nàng cầm khăn lụa che mũi, giơ móng tay sơn vàng lấp lánh tới trước mặt ta, nhíu mày hỏi:
"Ngươi chính là Hoa quý nhân mới được tấn phong?"
Hiểu rồi — tới dằn mặt đây mà.
Ta ngoan ngoãn hành lễ.
Quả nhiên, nàng lạnh lùng nói:
"Bản cung tới chỉ để nhắc nhở ngươi, đừng tưởng được ân sủng mấy hôm đã có thể chiếm lấy hoàng thượng."
Hiểu luôn — lại thêm một kẻ mắc bệnh yêu đương não tàn.
Không trách được, phụ thân nàng khổ tâm mười năm, cuối cùng vẫn chỉ sinh ra một đứa con gái như vậy.
Ta chân thành đáp:
"Thần thiếp không cần hoàng thượng, chỉ cần long tử."
Lý quý phi nghe xong, sắc mặt trắng bệch, run rẩy chỉ tay vào ta:
"Đồ không biết xấu hổ!"
"Bản cung tuyệt đối không để ngươi đắc ý!"
Nói xong, hùng hổ quay người bỏ đi.
Ta còn tưởng nàng sẽ xuống tay độc ác.
Không ngờ nàng chạy thẳng tới Thái hậu, khóc lóc tố cáo ta dụ dỗ hoàng đế, khiến người không chịu lo chính sự.
Chỉ tiếc, Thái hậu vừa nhìn thấy ta, đã lập tức nhớ tới Tề quý phi oan hồn, vừa niệm Phật vừa giả câm giả điếc.
Tố cáo không thành, Lý quý phi chỉ đành tự mình ra tay —
Hôm nay hắt dầu trước cửa phòng ta, ngày mai nhét mấy con chuột chết vào chăn.
Ta nói thật, thủ đoạn cung đấu thế này thà đừng đấu còn hơn.
Nhưng dù sao cũng bị coi như cái gai trong mắt, cuộc sống cũng chẳng dễ chịu gì.
Sờ sờ bụng, lòng ta ngổn ngang — sao còn chưa mang thai đây?
Còn cả Tiểu Yến tử, cũng chẳng có tin tức gì.
Nghĩ nhiều thêm phiền lòng, ta quyết định ra ngoài dạo một vòng.
Đi tới cửa Ngự hoa viên, định vào ngắm hoa giải sầu —
Ai ngờ nhìn thấy một tấm bảng mới tinh treo lủng lẳng:
【Chó được vào, Hoa thị vệ (gạch bỏ) Hoa quý nhân thì không được vào.】
Ta tức đến nghẹn cả ngực.
12
Cứ thế, ta và Lý quý phi giương cung bạt kiếm với nhau trọn một tháng.
Sáng nay, ta vừa mở cửa sổ, hít một hơi không khí trong lành...
thì bị một viên đá bay thẳng vào mặt.
Cơn giận bốc lên, ta xông ra tóm kẻ thủ ác.
Cung nữ kia giãy dụa liên hồi, miệng không ngừng kêu oan:
"Không phải nô tì! Không phải nô tì!"
Ta bẻ quặt tay nàng ta ra sau, lườm nguýt mắng:
"Tháng này ngươi đã tới ném đá ta tám lần rồi đấy! Có thể về bảo Lý quý phi nhà ngươi đổi người khác không?"
Cung nữ nọ mặt đỏ bừng, lớn tiếng phản bác: