Sau khi mẹ tôi hiến tạng cứu sống ông cụ nhà họ Bùi, nguyện vọng duy nhất của bà để lại là để tôi và cháu trai Bùi Sâm của ông ấy đính ước từ trong bụng mẹ.
Nhiều năm sau, tôi đến nhận thân mới phát hiện ra anh ta đã sớm có thanh mai trúc mã.
Thanh mai kia còn hùng hồn tuyên bố, muốn dùng mười trung tâm thương mại để mua lại hôn ước giữa tôi và Bùi Sâm.
Sau khi cân nhắc lợi hại, tôi đồng ý.
Nhận được tín vật đính hôn rồi, cô thanh mai kia lại khinh miệt cười nhạo:
“Đúng là đồ nhà quê, tầm mắt hạn hẹp. Đến cả con đường phú quý mà mẹ cô dùng mạng sống để trải sẵn cho cô mà cô cũng giữ không nổi.”
Tôi lúng túng cúi đầu, bứt ngón tay, không dám nói cho cô ta biết…
Không phải tôi kém hiểu biết, mà là mẹ tôi quá có tầm nhìn.
Những hôn ước kiểu như của Bùi Sâm này… tôi còn tới bốn mối nữa.
…
Chương 1
Khoảng thời gian trước khi qua đời, mẹ tôi lúc nào cũng thở dài thườn thượt:
“Con gái à, con vừa ngốc lại vừa khờ thế này, mẹ mà c.h.ế.t rồi con biết sống sao đây?”
Bà nhìn tôi khi ấy vẫn còn nhỏ, dường như cảm thấy vô cùng khó giải quyết.
Suy đi nghĩ lại thật kỹ, cuối cùng bà cũng quyết định giải quyết một lần cho xong.
Bà ký liền một lúc năm bản thỏa thuận hiến tạng tự nguyện bí mật.
Cùng lúc cũng đã cứu sống năm người nắm quyền của năm đại gia tộc hàng đầu giới tài phiệt Bắc Kinh.
Khi họ hỏi mẹ tôi muốn nhận thù lao gì, bà đều trả lời là:
“Thứ duy nhất tôi không yên tâm, chính là đứa con gái ngốc này của tôi.”
“Vậy thế này đi, nếu thật sự muốn báo đáp, thì cho con gái tôi đính hôn với con trai (hoặc cháu trai) của các vị.”
“Ít nhất để nửa đời sau của nó có chỗ nương tựa.”
Những người nắm quyền ấy đều là người hiểu chuyện.
Vậy mà… tất cả đều đồng ý.
Thế là trong cùng một thời điểm, tôi đã có được năm vị hôn phu.
Mà năm vị hôn phu đó đều là hậu duệ của những gia tộc có m.á.u mặt ở Bắc Kinh.
Một ngày trước khi mẹ tôi qua đời, bà bỗng tỉnh táo trở lại.
Bà chỉ vào những tấm ảnh thiếu gia do từng nhà gửi đến, nghiêm túc dặn dò:
“Con gái à, nhìn kỹ đi, đây đều là giang sơn mẹ đ.á.n.h xuống cho con.”
“Sau này, mỗi năm họ sẽ gửi ảnh của vị hôn phu đến cho con, cho đến khi con tròn hai mươi tuổi.”
“Sau đó con thích ai, thì cầm tín vật đến tìm người đó.”
Tôi ngoan ngoãn tựa vào lòng mẹ, nghiêng đầu nhìn bà thật nghiêm túc rồi tỏ ra khó hiểu hỏi:
“Mẹ ơi, nhất định phải chọn một người sao? Không thể lấy hết à?”
Mẹ tôi câm nín không nói được lời nào.
Rất lâu sau mới nghẹn ra một câu:
“…Bảo bối à, trùng hôn là phạm pháp đấy.”
“Vậy thôi vậy…”
Tôi chỉ có thể buồn bả từ bỏ ý định đó.
…
Đúng như lời mẹ tôi nói, năm nhà ấy luôn nghiêm túc tuân thủ thỏa thuận.
Mỗi năm đều đúng hẹn gửi đến ảnh của thiếu gia nhà mình.
Mở album ra, là năm gương mặt hoàn toàn khác nhau lần lượt đập vào mắt tôi.
Sau mỗi tấm ảnh, đều là đại diện cho thế lực của mỗi gia tộc vang danh giới tài phiệt Bắc Kinh.
Nhà họ Bùi – Bùi Sâm: xuất thân từ gia tộc công nghiệp và sản xuất lâu đời ở Bắc Kinh, là cháu trai được ông cụ nhà họ Bùi cưng chiều nhất.
Nhà họ Lục – Lục Thời Diễn: con trai độc nhất của gia tộc y d.ư.ợ.c, Lục gia chính là gia tộc nắm trong tay tập đoàn d.ư.ợ.c phẩm hàng đầu trong nước.
Nhà họ Thẩm – Thẩm Kinh Hàn: người cầm lái tập đoàn giải trí đỉnh lưu Thẩm thị, gia tộc có nền móng vững chắc trong giới giải trí.
Nhà họ Cố – Cố Yến Thần: người thừa kế đời thứ ba của gia tộc liên quan tới quân sự và chính trị, thế lực nhà họ Cố có vị trí không thể lay chuyển trong cả hai giới.
Nhà họ Tô – Tô Mộ Ngôn: thiếu chủ của tập đoàn công nghệ Tô thị, gia tộc quật khởi nhanh ch.óng nhờ lĩnh vực trí tuệ nhân tạo.
Nói thật, tôi đều thích cả năm người.
Nhưng tôi là công dân tuân thủ pháp luật.
Phải nghe lời mẹ.
Vì vậy, sau một hồi đấu tranh tư tưởng dữ dội, ngón tay tôi cuối cùng cũng dừng lại trước một tấm ảnh.
Đau lòng… nhưng vẫn phải đưa ra lựa chọn…