01
Gặp lại Lục Vân Hạc hôm ấy, ta đã cắm cúi hầu hạ ruộng hoang trên vùng đất vàng Tây Bắc suốt nửa tháng.
Dù vậy, mầm cây vẫn chưa nhú nổi một tấc.
“Đây là trò vui mới ngươi tìm được à?”
Lục Vân Hạc nhanh nhẹn lật người vượt qua sườn đồi, rút đao dứt khoát thu về, ánh mắt quét từ trên xuống dưới, không biểu lộ nửa phần cảm xúc.
Dù cùng đang đứng nơi hoang mạc, thân hắn vẫn mặc bộ phi ngư bào chỉnh tề, không vương hạt bụi.
Còn ta, áo vải thô nhàu nhĩ, trên mông còn rách một lỗ do lỡ tay ngồi phải bụi gai lúc cuốc đất.
Ta ấm ức bĩu môi, lôi mảnh giẻ tương đối sạch sau lưng ra lau mặt, rồi hờ hững quay đầu đi.
“Ngươi lo chuyện mình đi.”
Lục Vân Hạc “ừm” một tiếng, coi như biết điều, mắt lại nhìn theo bóng một thân hình tròn lẳn phía trước đang lạch bạch chạy kiểu rắn bò, càng lúc càng xa.
“Đến đây làm gì?”
“Phụ thân ta bảo ta lòng dạ phù phiếm, cần đến đây tĩnh tâm.”
Lục Vân Hạc đưa mắt nhìn những đồi đất kéo dài vô tận, và cơn bão cát gào thét qua vài ngọn núi, lông mày hơi nhíu lại.
“Khi nào thì về?”
“Khi tĩnh tâm xong sẽ về.”
Kỳ thực lời phụ thân ta là: 【Song sinh không may mắn, nhà này chỉ nhận Kính Ngọc là con gái. Đừng tưởng ta không biết ngươi muốn hại tỷ ngươi. Đã mê mẩn giàu sang nơi kinh thành, thì trở về chốn hoang vu này mà tĩnh tâm đi!】
Ta thở dài. Không ngoài dự đoán, đời này chắc ta sẽ ở đây “tĩnh tâm” mãi.
Dù sao thì, chỉ cần quay lại kinh thành, e rằng ta vẫn muốn trừ khử Giang Kính Ngọc.
“Ở đâu?”
Lục Vân Hạc vốn không phải người hay nói, có lẽ do thân phận của hắn.
Làm mật thám cho Hoàng đế, nói ít.
Ta chỉ tay về phía chấm đen mờ mịt nơi tận cùng hai ngọn đồi, trong lòng nghẹn lại muốn khóc.
Nhưng lý trí bảo ta: không được.
Lục Vân Hạc ghét ta như vậy, nhất định sẽ nhìn ta như trò cười.
Quả nhiên, hắn chỉ “ừm” một tiếng, rồi rút đao quay gót rời đi.
“Ngươi cứ từ từ mà tĩnh tâm lại, ta đi giế/t người cái đã.”
Cơn gió lạnh trộn lẫn với cát bụi quất thẳng vào mặt, ta cố nuốt nghẹn xuống, ngẩng đầu nhìn theo bóng hắn khuất dần.
“Lục Vân Hạc — chúc mừng ngươi nhé! Về sau khỏi phải cùng ta nhìn nhau khó chịu nữa, vị hôn thê chân chính của ngươi đã quay về rồi.”
Bóng dáng cao gầy kia không hề dừng bước, xuyên qua gió cát, nhấc chân vượt một hố đất sâu, nhanh chóng biến mất.
Không hổ là người của Dạ Tiêu Ty, bước chân dứt khoát, tàn nhẫn, vô tình.
Ta lấy giẻ lau đi giọt nước mắt đang rơi không ngừng.
Quả nhiên, niềm vui nỗi buồn của con người và súc sinh, chẳng bao giờ thông nhau nổi.
02
Đêm ấy, giữa trận gió cát, ta qua quýt tắm rửa một chút.
Tóc còn chưa kịp khô, Lục Vân Hạc đã nhảy vào sân.
So với ban ngày, quần áo trên người hắn nhăn nhúm, vai còn rách một lỗ, hẳn là vừa lăn lộn dưới một cái hố nào đó.
Ở vùng hoang mạc này, không thiếu gì, chỉ thiếu người, còn hố thì nhiều vô kể.
“Có chuyện gì sao?”
Lục Vân Hạc đang dùng mảnh vải rách phủi sạch cát trên người thì khựng lại, ngẩng đầu nhìn ta.
“Gần đây chẳng có quán trọ, cho mượn căn phòng của nàng ở tạm.”
Cũng phải, ở nơi núi hoang đồi trọc thế này, nhà ta dù có cũ nát, ít ra vẫn chắn được gió.
Lục Vân Hạc lấy nước tắm rửa. Không phải ta cố ý nhìn, mà là cái sân này quá nhỏ, hắn cũng chẳng có ý tránh.
Nghĩ rằng sau này chắc chẳng có cơ hội, ta bèn kéo cái ghế đá, chống cằm, chăm chú quan sát.
“Người hầu đâu?”
“Không mang theo.”
Lục Vân Hạc dội một gáo nước xuống người, ta thoáng tiếc rẻ, đây là bồn nước mưa khó khăn lắm mới hứng đầy được, lần tới mưa lại không biết là bao giờ.
Nhưng ánh mắt ta lại không dứt được khỏi từng giọt nước rơi trên vùng bụng rắn chắc, nhấp nhô trôi xuống rồi biến mất trong lớp quần áo...
Ta cố kìm lại mà nuốt một ngụm nước bọt.
Ngày trước toàn lo cãi nhau, giờ mới để ý, thì ra người này cũng có chút đáng xem.
“Sao không mang người hầu theo? Ai chăm sóc ngươi?”
Chăm sóc ta ư? Chỉ sợ bọn họ mong ta chế/t không kèn không trống, để họ khỏi lo lắng về sau.
Nhưng lời này ta không dám nói với Lục Vân Hạc.
Người nhà họ Giang không mong ta sống tốt, Lục Vân Hạc cũng chẳng chắc đã hy vọng gì hơn.
Ta không đáp, Lục Vân Hạc cũng không hỏi thêm, tắm xong mặc đại một cái áo, vào nhà kéo ghế ngồi xuống.
Đêm đó chẳng ai nói lời nào.
03
Hôm sau, lúc ta tỉnh dậy, Lục Vân Hạc đã rời đi.
Ta thở dài, hâm lại bát cháo loãng, vừa ăn vừa vác búa bước lên đồi.
Vượt qua ba ngọn đồi, ta nhận ra không còn tìm thấy ruộng của mình.
Chắc đêm qua bão cát đã cuốn sạch mấy mầm cây mới trồng.
Ngồi xuống một hố đất, ta ôm bát mà khóc. Trong đầu hiện lên những lời Giang Kính Ngọc đã nói trước khi ta rời đi.
“Giang Tự Uyển, ta có thể xin phụ thân giữ ngươi lại kinh thành, nhưng ngươi đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện giế/t ta.”