10
Kết thúc kỳ nghỉ hai tuần, tôi và mẹ rạng rỡ quay về nước.
Vừa bước ra khỏi sảnh đến sân bay Bắc Kinh, tôi đã biết — trận đối đầu cuối cùng, đã đến rồi.
Bác cả Triệu Đại Quốc, thím hai Vương Hồng, và anh họ Triệu Thiên Tứ — ba con gà trống bại trận, sắc mặt hốc hác, ánh mắt độc địa — chặn thẳng trước mặt chúng tôi.
“Triệu Doanh! Con súc sinh này! Mày còn dám vác mặt về đây?!”
Bác cả lao lên đầu tiên, chỉ thẳng vào mặt tôi mà chửi.
Ông ta gầy đi thấy rõ, tóc đã điểm bạc, vẻ hống hách của quan chức biến mất, chỉ còn lại nỗi oán hận vặn vẹo trên mặt.
“Mày khiến tao mất chức! Khiến Thiên Tứ mất vợ! Hủy cả nhà tao! Mày phải đền tiền!”
“Tiền bồi thường tổn thất tinh thần! Hai triệu! Không thiếu một xu!”
Còn thím hai Vương Hồng, như kẻ hóa điên, gào lên rồi lao về phía mẹ tôi, giơ tay muốn túm tóc bà:
“Lưu Thục Phân! Con đàn bà đê tiện! Tao liều với mày hôm nay!”
Mẹ tôi giật mình, bản năng lùi lại một bước.
Còn tôi — không lùi nửa bước.
Ngay lúc bàn tay thím hai suýt chạm được vào mẹ tôi, hai người đàn ông mặc vest đen, đeo kính râm, từ đâu xuất hiện.
Nhanh như chớp, một trái một phải, khóa tay bà ta, ấn mạnh xuống đất.
Đó là hai vệ sĩ tôi đã thuê từ trước.
Đối phó với lưu manh, chỉ có cách cứng rắn hơn lưu manh.
Cảnh tượng bất ngờ này khiến hành khách xung quanh dừng lại xem.
Sân bay bỗng chốc thành sân khấu.
Bác cả thấy tình hình không ổn, bật mode “diễn sâu” — ngồi phịch xuống đất, gào khóc như cha chết mẹ mất:
“Trời ơi còn có vương pháp không?! Đánh người rồi! Cháu gái thuê người đánh trưởng bối đây này! Mọi người tới mà coi!”
Ông ta muốn lôi dư luận ra ép tôi.
Chỉ tiếc — ông tính sai.
Tôi không phải mẹ tôi.
Tôi chưa bao giờ sống vì ánh mắt người khác.
Tôi rút điện thoại, kết nối với loa Bluetooth mang theo bên mình, mở âm lượng lớn nhất.
Rồi, tôi nhấn nút phát.
“Triệu Doanh! Con khốn! Bạn gái tao đến lần đầu, mà mày không cho cô ấy ăn miếng cơm nóng nào? Mày định phá cả đời tao đúng không?!”
“Lưu Thục Phân cái thứ hèn hạ! Để nó quay về xem! Tao sẽ xé nát cái miệng nó!”
“Hồi đó đáng ra không nên để con sao chổi này vào nhà họ Triệu! Khắc chết con trai tao rồi giờ còn muốn khắc cả họ!”
…
Từng câu nguyền rủa độc địa, vang lên rõ mồn một giữa sảnh sân bay.
Ánh mắt người xung quanh, từ tò mò chuyển sang kinh hoàng, rồi thành khinh bỉ.
Có người nhỏ giọng:
— “Mẹ ơi, gia đình gì mà ghê tởm vậy?”
— “Chỉ vì bữa cơm mà lăng mạ người ta vậy à?”
— “Đáng đời! Loại họ hàng thế này, cắt đứt là đúng rồi!”
Dư luận, lập tức đảo chiều.
Mặt bác cả và thím hai trắng bệch, như bị lột mặt giữa chốn đông người.
Ngay lúc ấy, cảnh sát sân bay cũng đến.
Tôi đã chủ động báo trước.
“Thưa các anh, họ có dấu hiệu tống tiền, gây rối trật tự nơi công cộng. Đây là bằng chứng.”
Tôi điềm tĩnh đưa điện thoại ra.
Cảnh sát nghe xong đoạn ghi âm, nhìn hai người đang gào khóc (và bị đè ra đất), lông mày lập tức nhíu lại.
“Mang hết về đồn.”
Một vở kịch náo loạn giữa sân bay, cuối cùng khép lại bằng cảnh hai “vai chính” bị áp giải đi trong tủi hổ.
11
Tại đồn công an, đối mặt với video giám sát, báo cáo định giá thiệt hại, và bằng chứng ghi âm đầy đủ, gia đình bác cả cuối cùng cũng cứng họng.
Bọn họ bắt đầu chuyển sang chiêu bài tình thân.
Bà nội cũng được bác cả đẩy xe lăn đến, bà nắm lấy tay tôi, khóc lóc ròng rã:
“Doanh Doanh à… cùng là người một nhà, đánh gãy xương còn dính gân mà…”
“Bác cả con cũng chỉ là hồ đồ nhất thời, cháu tha cho bác một lần đi…”
Tôi còn chưa kịp trả lời thì mẹ tôi đã lên tiếng trước.
Bà nhẹ nhàng – nhưng kiên quyết vô cùng – rút tay khỏi tay bà nội.
Bà nhìn thẳng vào người đã khiến bà cúi đầu suốt nửa đời người, ánh mắt lạnh lẽo:
“Mẹ, kể từ cái ngày mọi người xem con là người giúp việc không công, cái xương ấy, đã gãy rồi.”
“Và cái gân… cũng đã mục nát từ lâu rồi.”