1
T/ử cun//g của dì Vương thật ấm áp và dễ chịu.
Tôi đang thỏa thích vươn tay duỗi chân thì một giọng nói quen thuộc mà rùng rợn vang lên trong đầu.
【Con đàn bà khốn nạn, dám hấp thụ bổn vương?! Đời này, ta phải bắt ngươi má//u trả má//u!】
Tôi chế//t sững.
Đó là… tiếng của tên em trai á/c qu//ỷ kia!
【Cả đám người nhà vô dụng kia nữa, không bảo vệ được bổn vương, chờ ta ra đời, từng đứa một sẽ phải trả giá!】
Tôi run lẩy bẩy, ôm chặt lấy dây rốn.
Hắn cũng trọng sinh rồi.
【Lần này, ta sẽ giế//t bà già khọm trước, rồi hàn/h h/ạ cặp cha mẹ vô dụng kia đến chế//t, cuối cùng thống trị thế giới!】
Hắn vừa gào thét vừa điên cuồng đạp vào thành tử cung, đến mức giường bên cạnh cũng rung lắc dữ dội.
“Á!”
Mẹ tôi – Lâm Tuyết Mai – đột nhiên hét lên đau đớn, ngã phịch xuống đất.
“Tiểu Mai! Em sao thế?” – Dì Vương vội đỡ lấy.
Mẹ mặt mày trắng bệch, ánh mắt đầy độ/c á/c.
“Đồ sao chổi chế//t tiệ//t này!” – Mẹ nghiến răng nghiến lợi đấm vào bụng mình – “Kiếp trước hại chết Diệu Tổ, giờ còn muốn hại chế//t tao nữa đúng không?!”
Vừa chửi bà vừa điên cuồng đấm bụng, như muốn giế//t đứa con trong bụng ngay lập tức.
“Đồ phá của! Tai tinh! Mày chế//t quách đi có phải hơn không?!”
Mẹ… cũng trọng sinh rồi!
Và còn tưởng trong bụng là tôi!
“Tiểu Mai, đừng nói thế với con mình,” dì Vương đau lòng can ngăn, “Dù gì cũng là cốt nhục mà…”
“Cốt nhục?” – Mẹ cười lạnh – “Nó là khắc tinh! Nếu không có nó, con trai tôi đã ngoan ngoãn biết bao!”
Càng nói bà càng kích động, đấm bụng ngày càng mạnh.
Dì Vương muốn ngăn nhưng mẹ phát điên, không sao kéo lại được.
Cuối cùng, để bảo vệ tôi, dì đành bất lực buông tay.
【Con đàn bà ngu ngốc này, bổn vương còn chưa ra đời mà đã muốn giế//t? Đợi đấy!】
Tên em trai lại càng hung hãn hơn, đạp mạnh tới mức mẹ tôi méo mặt vì đau.
“Tao biết ngay là mày! Đồ khắc tinh! Kiếp trước hại chế//t Diệu Tổ, kiếp này lại muốn hại chế//t tao!”
“Tiểu Mai,” dì Vương nhẹ giọng khuyên nhủ, “Coi chừng sức khỏe, đừng tự làm khổ mình.”
Mẹ thở hổn hển, ánh mắt lóe lên tính toán.
“Không được, tôi phải nghĩ cách,” – bà nghiến răng – “Tôi không muốn giữ đứa con này.”
“Nhưng bác sĩ nói rồi,” dì Vương nhắc, “Tin//h trùn//g của Kiến Xuyên yếu, hai người có tha//i được lần này là kỳ tích. Nếu sả//y thai, có thể sau này sẽ không còn cơ hội nữa đâu.”
Mẹ tôi nghe vậy mặt càng tối sầm.
Chồng bà – Lâm Kiến Xuyên – tin//h trùn//g yếu, năm xưa họ chạy khắp nơi cầu con, chích không biết bao nhiêu mũi kích rụng trứng, mới có được lần thụ thai này.
Nếu lần này sảy, bà chắc chắn bị mẹ chồng nghiến răng nghiến lợi mắng cho bầm dập.
“Không thể sảy được, nhưng tôi cũng không thể để nó dễ dàng ra đời như vậy.”
Ánh mắt bà đầy độ/c á/c.
“Tôi phải đi kiểm tra giới tính cái đã.”
Dì Vương thở dài:
“Bện/h việ/n không cho biết giớ/i tín/h tha/i nh/i đâu, chị đừng tốn công.”
“Tôi biết ngay! Bện/h việ/n không nói, chắc chắn là con gái! Nếu là con trai họ đã báo rồi!”
Càng nghĩ càng giận, mẹ tôi lại đấm bụng.
【Đồ ngu, bổn vương là nam nhân chính hiệu, đợi ra ngoài cho ngươi mở rộng tầm mắt!】
Mẹ tôi hận tôi thấu xương, em trai thì muốn báo thù má//u, thế giới này đúng là đị/a ngụ/c.
May mà giờ tôi đang ở trong bụng dì Vương, tạm thời vẫn an toàn.
“Tiểu Mai,” – dì Vương nhẹ nhàng xoa bụng, – “Con trai hay con gái đều là bảo bối, đừng như vậy.”
Dì – người tôi luôn mong được gọi là mẹ nuôi – đúng là hoàn toàn khác mẹ ruột.
“Chị nói vậy là vì chị thích con gái, nên đẻ gì cũng vui.”
Dì cười dịu dàng:
“Đúng là tôi thích con gái thật, mềm mại, đáng yêu. Nhưng dù là gì, đều là con tôi, tôi đều yêu.”
Mẹ tôi trừng mắt lườm một cái, trong lòng đã tính kế…
2
Vài ngày sau, mẹ tôi thần thần bí bí kéo dì Vương ra một góc.
“Thanh Thanh này, trước cổng bệnh viện có một bà thầy bói linh lắm, nhìn cái là biết trong bụng là trai hay gái.”
Dì Vương nhíu mày:
“Tiểu Mai, đừng tin mấy thứ mê tín đó.”
“Thử một lần thôi mà,” mẹ tôi kéo chặt tay bà, “có tốn bao nhiêu đâu, nhỡ đâu nói đúng thì sao?”