Từ sau ngày đó, ta đóng cửa tạ khách, ẩn mình trong Từ Ninh Cung, tránh xa mọi thị phi để khỏi dây dưa với oán hận của con cháu, sợ rằng sẽ rơi vào kết cục bi thảm như trong mộng.
Bất luận là đứa trẻ trong bụng Ninh Phi hay hoàng hậu, ta đều không muốn can dự nữa. Trước hết, ta phải bảo toàn thân mình.
Nhưng sự đời, điều phải đến, vẫn không thể tránh được.
Hoàng hậu quỳ ngoài Từ Ninh Cung, không chịu rời đi, khăng khăng muốn gặp ta.
Lo rằng nàng quỳ lâu sẽ động thai, lại đổ trách nhiệm lên đầu ta, ta đành cho nàng vào.
"Mẫu hậu, Diệp tướng quân kéo thái tử đến trước mặt bệ hạ, khí thế hung hăng, trông rất đáng sợ."
Hoàng hậu vẻ mặt đầy lo âu, khẩn thiết cầu xin:
"Ngài mau đi cứu thái tử đi!"
Tin này quả thực khiến ta kinh ngạc.
Chỉ trong chớp mắt, ta đã lấy lại bình tĩnh.
Hoàng hậu nhắc tới Diệp tướng quân – Diệp Tiếu, vị đại tướng công trạng hiển hách của triều ta, tính tình nóng nảy nhưng làm việc luôn có chừng mực.
"Ngươi nói rõ mọi chuyện ra, Diệp Tiếu sẽ không vô duyên vô cớ gây khó dễ cho thái tử."
Ta và Diệp Tiếu phụ thân – lão tướng quân Diệp Khải – từng có giao tình, nên trong lòng hiểu rõ, Diệp Tiếu là người chính trực, không dễ làm ra chuyện hồ đồ.
Hơn nữa, giữa Diệp Tiếu và thái tử không chỉ là quan hệ quân thần, mà còn là thông gia tương lai.
Để củng cố quan hệ với Diệp gia, từ nhỏ thái tử đã được định hôn với trưởng nữ của Diệp Tiếu – Diệp Đình Vân. Chờ đến khi nàng tròn tuổi cập kê, sẽ rước vào Đông Cung làm thái tử phi.
Hoàng hậu nghe ta nói, sắc mặt thoáng cứng đờ, ấp úng đáp:
"Mẫu hậu, người… người cứ đến đó xem trước đã."
Nhìn dáng vẻ của nàng, ta đã đoán được nàng đang giấu ta điều gì.
"Hoàng hậu, ngươi tiến cung cũng gần hai mươi năm rồi. Ai gia không quản việc đã lâu, chẳng lẽ ngươi cho rằng có thể qua mặt ai gia?"
"Mẫu hậu bớt giận, thần thiếp không dám có ý đó." Hoàng hậu vội vàng cúi người, giọng điệu đầy sợ hãi.
Ta hừ lạnh, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào nàng.
"Khai thật đi, thái tử làm ra chuyện gì hồ đồ, chọc giận Diệp Tiếu đến mức phải kéo hắn đi gặp hoàng đế nói lý?"
Hoàng hậu thấy không giấu được nữa, đành thành thật kể lại.
Thái tử vốn đã định hôn với trưởng nữ của Diệp gia – Diệp Đình Vân, và không lâu nữa hai người sẽ thành thân.
Thời gian gần đây, vì chuẩn bị cho hôn lễ, thái tử thường xuyên lui tới phủ đại tướng quân.
Cũng chính vì những lần qua lại này, không biết làm sao, thái tử lại phải lòng thứ nữ của Diệp Tiếu – Diệp Y Nhi.
Diệp Y Nhi là con gái của Diệp Tiếu và một nữ nhân Hồ tộc thời ông còn đóng quân ở biên cương, lớn hơn Diệp Đình Vân hai tuổi, cũng lớn hơn thái tử một tuổi.
Về thân phận, nàng thậm chí không đủ tư cách làm trắc phi của thái tử.
Vậy mà hiện tại, thái tử lại muốn từ hôn với Diệp Đình Vân để cưới Diệp Y Nhi làm thái tử phi.
Chuyện này, Diệp Tiếu chắc chắn không đồng ý, mà hoàng đế càng không thể chấp thuận.
Diệp Đình Vân không chỉ là trưởng nữ của Diệp Tiếu, mà mẫu thân nàng còn xuất thân từ danh gia vọng tộc đất Giang Nam, gia đình giàu có bậc nhất. Mỗi khi triều đình thiếu hụt ngân khố, nhà họ luôn sẵn sàng giúp đỡ.
Cưới Diệp Đình Vân, chính là cưới về quyền lực biên cương và một cái túi vàng không đáy.
Đây là mối hôn sự mà ta đã chọn lựa kỹ càng cho thái tử.