1.
Điện hạ Thái tử phong tư tựa trăng sáng gió lành, nhưng miệng lưỡi quả thật cay độc đến cực điểm.
Cũng bởi vậy, bao nhiêu năm nay, bên cạnh chàng vẫn trống vắng, chẳng có lấy một bóng người.
Chỉ cần nghĩ tới chuyện cùng kẻ ấy lên xuống, ra vào, lại là ta — ta chỉ cảm thấy trời đất trước mắt sụp đổ.
Há chẳng phải đây chính là báo ứng cho những năm ta từng giết người phóng hỏa sao?
“Thu nước miếng lại, sắp nhỏ xuống tay ta rồi.”
Giọng nói lạnh nhạt, đầy chán ghét của Thẩm Lâm Vũ vang lên.
Ta chớp mắt, vội vàng né ánh nhìn, cúi đầu lau khóe môi.
Điện hạ Thái tử tuy lời nói cay nghiệt, nhưng dáng vẻ khi động phòng lại câu hồn đoạt phách.
“Điện hạ thứ tội, miệng thần không cố ý.”
Nước miếng cũng thế.
Thẩm Lâm Vũ liếc ta một cái, nhếch môi buông giọng chua ngoa:“Nếu không phải bọn nha hoàn Đông cung thường mượn cớ để được điều đi, ta tuyệt đối sẽ không để một kẻ mặc váy mà còn toát ra mùi đàn ông như ngươi đến hầu hạ.”
Ta: “…”
Nói cứ như ta đây rất tình nguyện hầu hạ chàng lắm vậy.
“Điện hạ…”
Ta ngập ngừng, lựa lời dè dặt: “Gia phụ bệnh nặng, thuộc hạ cũng muốn…”
“Không được.”
Chưa kịp dứt câu đã bị Thẩm Lâm Vũ lạnh giọng cắt ngang.
“Bạch Chức, trước khi mở miệng nói dối thì nên động não một chút.”
“Lừa ta thì được, đừng tự lừa chính mình.”
“Ngươi vốn là cô nhi, từ nhỏ đã được mẫu hậu nuôi lớn bên cạnh ta, lấy đâu ra cái gọi là ‘gia phụ’?”
Ta không phục, bèn lẩm bẩm:“Có lẽ là… nghĩa phụ mà ta vừa mới nhận gần đây thì sao?”
Thẩm Lâm Vũ khẽ hừ một tiếng, ánh mắt như dao lạnh lẽo:“Lén lút sau lưng ta mà ngầm kết giao.”
“Ảnh Nhất, lôi nàng ra ngoài… chém đi.”
2.
Có lẽ hắn sợ nếu chém ta thật thì Đông cung chẳng còn ai chịu đến hầu hạ, nên cuối cùng ta vẫn chưa chết.
Nhưng Thẩm Lâm Vũ tuyệt chẳng hề buông tha, mỗi ngày đều tìm cách hành ta cho bằng được.
“Bạch Chức, bản điện hạ muốn uống Dương Hiện pha sáu phần nóng, ngươi đưa cái gì đây? Rễ cây chắc?”
“Bạch Chức, áo choàng của ta không phải dây thừng, bản điện hạ cũng chẳng phải tù phạm để ngươi trói thế này.”
“Bạch Chức…”
Bên tai toàn là những lời cằn nhằn của hắn, mà trước mắt ta lại lấp loáng cảnh tượng hắn trần như nhộng, cúi người, hơi thở dồn dập quấn quýt lấy ta.
Cứu mạng, ta sắp điên rồi!
“Ngươi đỏ mặt cái gì?”
Giọng nói mất kiên nhẫn của Thẩm Lâm Vũ lôi ta về thực tại.
“Điện hạ… thuộc hạ chỉ… nóng quá thôi.”
Rõ ràng lời này khiến hắn chẳng buồn tin.
“Lại nói dối. Nhìn ngươi kìa, ánh mắt y như chó thấy bánh bao, sắp rớt cả lên người ta rồi!”
“Ngươi căn bản chính là đang ôm ý đồ bất chính với ta.”
Ta hít sâu một hơi, dứt khoát thừa nhận:“Đúng. Thuộc hạ đây chính là tham luyến dung nhan điện hạ.”
Nên… mau đuổi ta đi đi!
Trong lòng ta mơ hồ dâng lên một tia kỳ vọng, ngẩng đầu nhìn hắn.
Ai ngờ trong đầu lại nảy cảnh suối nước nóng mịt mù hơi nước.
Thắt lưng mảnh khảnh câu hồn hiện lên trước mắt, hai dòng máu nóng không kìm được phụt ra từ mũi ta.
Thẩm Lâm Vũ: “…”Ta: “…”
Xong rồi, lần này coi như tội danh đóng đinh!
Có lẽ nghĩ đến trong đầu ta giờ phút này toàn cảnh tượng chẳng đứng đắn, ánh mắt hắn nhìn ta thoáng mang theo mấy phần ngượng ngập hiếm có:“Ta còn tưởng lòng ngươi sớm đã cứng rắn như nam nhân.”
“Không ngờ vẫn còn có thể cứu vãn.”
“Yên tâm, lát nữa ta sẽ cho mời Thái y kê đơn, ngươi tuyệt đối không được bỏ trị.”
…
Không chịu nổi nữa!
Có ai mau đến cứu ta đi!
3.
Cầu xin Thẩm Lâm Vũ thương tình chẳng được, ta đành bày trò giả bệnh.
Dù gì thì gì, ít nhất cũng khỏi phải ngày nào cũng chảy máu mũi đến mất mặt.
Ban đầu Thẩm Lâm Vũ nửa tin nửa ngờ, cho đến khi Vương Thái y bắt mạch xong…
Ông ta thao thao bất tuyệt: nào là âm dương thất điều, tướng hỏa vọng động, tâm thận bất giao, phải cẩn thận lửa nóng xông thẳng vào huyết mạch, làm thần minh chao đảo.
Một tràng từ ngữ rườm rà, ta chẳng hiểu được lấy nửa câu.