“Ta làm nhiều điều như vậy , ngươi coi như không thấy à?”
Hả?
Chẳng lẽ không phải vì hắn mồm độc sao?
Ta theo bản năng muốn cãi, nhưng ánh mắt nghiêm túc đến đáng sợ ấy lại khiến ta thấy có lỗi vô cớ.
“Dù… dù là vậy, thì… hoàng hậu nương nương cũng sẽ không đồng ý để ngài cưới một ám vệ không quyền không thế.”
“Chưa kể đám lão thần thủ cựu, còn cả…”
Hắn khẽ cười.
Bất chợt cúi xuống cắn nhẹ khóe môi ta.
“Bạch Chức, đầu óc không lanh lợi thì đừng nghĩ nhiều.”
“Chuyện của ta, ta tự khắc xử lý.”
“Còn ngươi, ngoan ngoãn ở bên cạnh ta là được.”
23
Tiên đế băng hà.
Tiên hoàng hậu bi thương tuyệt mệnh, đi theo tiên đế.
Thái tử nhập kinh quét trừ nghịch tặc.
Nhiếp chính vương bị chém tại chỗ, bình định phản loạn.
Tân hoàng đăng cơ, Khâm Thiên giám bấm quẻ định vị Phượng Tinh, lại tìm ra thái tử phi còn sống…
Những thứ đó, đều là lời đồn thổi trong dân gian, dùng để dỗ đám bách tính.
Sự thực là.
Nhiếp chính vương cùng tiên hoàng hậu dắt tay xuất cung, chẳng biết đi đâu tiêu dao.
“Ừm… thật sự không sao chứ?”
Thẩm Lâm Vũ (đã đăng cơ) chẳng để tâm, mỉm cười: “Di mẫu vì trẫm đã hao mòn mấy chục năm trong hoàng cung này, quãng đời còn lại, trẫm muốn bà sống theo ý mình.”
“Còn nhiếp chính vương, không chỉ dám nhét người của hắn vào Đông cung, còn dám làm ngươi bị thương rồi lấy tung tích của ngươi ép ta hợp tác, ta đương nhiên sẽ không để hắn dễ chịu.”
Nói đến đây, khóe môi hắn càng cong rộng: “Ta đã đặc biệt chọn mấy vị cố nhân đi theo di mẫu, hẳn là ngày tháng sắp tới của nhiếp chính vương sẽ ‘rất dễ chịu’.”
Hắn cười khiến da đầu ta tê dại, thoáng chốc không biết đón lời thế nào.
Chỉ đành cười gượng: “Ha ha, điệ… bệ hạ cũng… thù dai thật.”
Nghe vậy, hắn quay đầu nhìn ta.
Mi mục cong cong, dưới ánh nến càng tuấn nhã, ôn hòa: “Vậy đoán xem, trẫm sẽ trừng phạt ngươi thế nào?”
Bóng nến lay động,
Tiếng thì thầm khẽ dấy.
Ta nghĩ, khỏi cần đoán nữa.
【Phiên ngoại: Sổ tay nhỏ của Thu Lạc】
Quang Lịch năm 5, ngày mồng 10 tháng Chạp.
Đi ăn mày thì gặp một nam nhân tuấn tú.
Nói có thể cho ta cơm no áo ấm, chỉ cần sau này làm việc cho hắn.
Ta cướp điểm tâm trên xe ngựa của hắn.
Ăn xong, ta đồng ý.
Mười tám tháng Chạp.
Trời ơi, đây là ta sao?
Ta thành hoa khôi rồi á?
Đỉnh thật đó ta.