35
Anh nhìn tôi đầy tình ý, rồi lại bắt đầu hôn tôi.
Sau khi xác định quan hệ với ông chủ, anh như gấu túi, nhất định phải dính lấy tôi.
Tôi cảm thấy mình sa đọa rồi.
Yêu đương với người ngoài bạn trai, cảm giác mới mẻ lập tức ập đến.
Cảm giác tim đập mặt đỏ lúc mới yêu bạn trai lại quay về.
Hôn ông chủ thì tim đập nhanh, nắm tay anh thì ngượng ngùng.
Còn có cả cảm giác kích thích trái đạo đức.
Ngay cả lên giường với ông chủ cũng càng có cảm giác hơn.
Tôi luôn nghĩ chỉ đàn ông mới bị dục vọng chi phối.
Nhưng bây giờ tôi phát hiện, phụ nữ cũng vậy.
Ông chủ thật sự quá giỏi.
Mỗi lần tôi đều cảm giác sắp chết trong tay yêu tinh này.
Ngày cuối cùng ở Cảng Thành, tôi định đi mua quà cho bạn trai.
36
Tôi sợ ông chủ không vui.
Nên chỉ nói mình ra ngoài dạo một chút.
Không ngờ anh lại nói:
“Hay là mua chút quà cho bạn trai em đi, em ra ngoài nhiều ngày như vậy, anh ấy chắc nhớ em lắm.”
Tôi do dự nhìn anh.
Anh cười độ lượng:
“Em yên tâm, anh không giận đâu.
Anh đi cùng em chọn, đàn ông hiểu đàn ông.”
Cuối cùng chúng tôi đến trung tâm thương mại.
Ông chủ nhìn trúng một chiếc đồng hồ, nói bạn trai sẽ thích.
Tôi nhìn giá, nói:
“Đắt thế, em cũng thích.”
Tôi kéo anh đi:
“Em không mua nổi đồ đắt thế!
Mua cái một vạn là giới hạn của em rồi.”
Anh giữ tôi lại:
“Để anh trả tiền.
Ra ngoài sao có thể để phụ nữ trả tiền được.”
“Em đâu có nhiều tiền như vậy, anh ấy chắc chắn sẽ nghi ngờ.”
Ông chủ nói:
“Không đâu, em cứ nói là dùng tiền tiết kiệm mua, anh ấy sẽ cảm động chết đi được.”
Nghĩ đến việc mình có lỗi với bạn trai, bù đắp cho anh ấy một chút cũng là nên làm.
Thế là tôi đồng ý.
Ông chủ lại mua cho tôi rất nhiều đồ.
Tôi nghĩ thầm, anh ấy cũng khá hữu dụng.
37
Mang theo cảm giác áy náy, chúng tôi trở về kinh thành.
Ông chủ đưa tôi tới cửa nhà, lưu luyến nhìn tôi.
Anh hỏi:
“Vậy khi nào em có thể dành thời gian cho anh?”
Chúng tôi về đúng sáng thứ bảy.
Tôi liếc anh một cái:
“Biết điều một chút đi, lâu vậy rồi chưa ở bên bạn trai em.”
Ánh mắt anh tối lại, rồi nhanh chóng phấn chấn lên:
“Vậy anh đợi em.”
Về đến nhà, bạn trai đã đến phòng trọ của tôi đợi sẵn.
Thấy tôi, anh lập tức nhào tới.
Chúng tôi dính lấy nhau một lúc, anh liền muốn cởi đồ.
Tôi vội ngăn lại.
Trên người tôi vẫn còn dấu vết.
Tôi là kiểu người rất dễ để lại dấu.
Bạn trai nhìn tôi đầy oán trách:
“Sao, thật sự lén lút với ông chủ rồi à?
Được cho ăn no rồi?”
Tôi chột dạ nổi giận:
“Anh còn nói bậy nữa là em giận đó!
Anh lại dám sỉ nhục sự tin tưởng của em!”
Anh hừ một tiếng, yếu giọng lại, rồi cầu xin tôi:
“An An, em đừng tin mấy lời đường mật của đàn ông bên ngoài.
Anh mới là người thật lòng yêu em, sẽ sống cả đời với em.
Mấy đóa hồng dại bên ngoài, họ chỉ chơi bời thôi, căn bản không nghĩ đến tương lai với em.”
“Em mới không làm chuyện đó!
Ông chủ chính trực lương thiện, bao nhiêu mỹ nữ leo lên giường anh ấy đều bị từ chối.
Sao có thể có ý với em được.
Đã nói rồi, anh ấy là đồng tính.”
38
Bạn trai tôi lập tức tỉnh táo hẳn, hỏi ngay:
“Anh ta thật sự là… đồng tính à?”
Tôi gật đầu chắc nịch.
Sau đó, tôi đưa cho anh ấy đôi giày thể thao mà tôi đã mua từ trước.
Bạn trai tôi quả nhiên rất vui.
Còn chiếc đồng hồ thì tôi quyết định không tặng nữa.
Dù sao, tôi cũng đâu có đủ khả năng tài chính thật sự để mua nó.
Nếu tặng, bạn trai tôi sẽ nghĩ gì về tôi chứ?
Trong lòng tôi vẫn còn chút cảm giác tội lỗi với anh ấy, nên tôi cố gắng tỏ ra nhiệt tình hơn với anh.
Ăn cơm xong, anh ấy lại muốn lên giường với tôi, nhưng vừa lúc có một cuộc điện thoại gọi tới.
Hình như công ty anh xảy ra chuyện khẩn cấp.
Bạn trai vừa rời đi chưa lâu, thì…
Ông chủ đã gọi điện đến.
An ủi ông chủ xong, tôi ngã đầu xuống ngủ một mạch.