1.
Thái tử vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc bị ép phải ngừng trận, sắc mặt tái nhợt.
Ta cười lạnh một tiếng, chậm rãi nói:
"Thái tử điện hạ, ngài cũng không muốn chuyệnkhông đượccủa mình truyền ra ngoài chứ?"
Thái tử giật mình, giọng nói cũng run lên:
"Cô… Cô giết ngươi, người chết thì không biết nói chuyện."
Ồ?
Ta nhướng mày, chậm rãi cười:
"Giết ta? Được thôi, nhưng nếu ta ngã xuống, vẫn sẽ có người thứ hai, người thứ ba… Ngài có thể bịt miệng ta, nhưng liệu có thể ngăn được lời đồn đãi của tất cả cung nữ trong cung không?"
Ta khẽ ho một tiếng, cố tình dừng lại vài nhịp, sau đó nhẹ giọng bổ sung:
"Huống hồ… bây giờ hình như ngay cả miệng của ta, ngài cũng không bịt được."
Thái tử đột nhiên quay phắt đầu sang, mặt đỏ bừng vì giận dữ, đôi mắt gần như bốc hỏa:
"To gan! Ngươi muốn chết sao?"
Hỏng rồi! Đại hỏng rồi!
Ta đâu có muốn chết, tất cả chỉ là vì cầu sinh mà thôi!
Vì thế, ta lập tức nở một nụ cười lấy lòng:
"Thái tử điện hạ, hay là chúng ta hợp tác đi."
"Ngài đảm bảo sự an toàn của ta trong cung, còn ta sẽ giữ kín bí mật nhỏ của ngài."
Ta liếc mắt xuống dưới, khóe môi khẽ nhếch lên đầy ẩn ý:
"… thậm chí còn giúp ngàixóa bỏbí mật nhỏ đó nữa."
Không hổ danh là Thái tử điện hạ, tâm lý quả thực rất vững vàng!
Sau một thoáng trầm ngâm, hắn đã bình ổn cơn giận, lập tức bàn bạc điều kiện với ta:
"Được, cô sẽ cử một ám vệ bảo vệ ngươi, nhưng mỗi đêm ngươi phải đến Đông cung một lần."
Hắn hắng giọng, ánh mắt lóe lên tia sắc bén:
"Nếu không, cô làm sao biết được… bí mật nhỏ đó bao giờ mới được xóa bỏ?"
Dứt lời, khuôn mặt Thái tử thoáng ửng đỏ, giọng nói cũng nhỏ dần.
… Mỗi đêm đều phải đến Đông cung?
Đừng nói là vị Thái tử phi tương lai, e rằng ngay cả Hoàng thượng, Hoàng hậu, cùng bá quan văn võ trong triều cũng mong ta chết sớm cho rồi!
Ta âm thầm đảo mắt, trong lòng hừ lạnh:
"Một tuần một lần! Khoảng cách quá ngắn sẽ khiến người ta nghi ngờ!"
Thái tử nghiến răng: "Ba ngày!"
Ta không chịu thua: "Năm ngày!"
Thái tử hít sâu một hơi, cuối cùng gật đầu:
"Được, quyết định vậy đi."
2.
"A Mạn cô nương, phủ Trấn Quốc Công mời ngài đến một chuyến."
Ngày hôm sau, ta vừa mới trở về chỗ ở chưa được bao lâu thì đã có một tiểu thái giám đến truyền lời.
Đích nữ phủ Trấn Quốc Công – Tô Nguyên, chính là người được Hoàng thượng chỉ định làm Thái tử phi tương lai. Nàng ta dung mạo tuyệt sắc, nhưng tính tình lại vô cùng cay nghiệt.
Lần trước, ta chính là bị nàng ta chuốc rượu độc, mất mạng dưới tay nàng.
Không sao, không sao.
Lần này, ta nhất định phải cẩn trọng từng chút một, tuyệt đối không để mắc sai lầm!
Ta vỗ ngực an ủi chính mình, nhưng đôi chân vẫn không nhịn được mà run rẩy.
Thấy ta khẩn trương, Tiểu Cửu – ám vệ mà Thái tử phái tới bảo hộ ta, vỗ ngực cam đoan:
"Đến lúc đó, ta sẽ âm thầm ẩn nấp xung quanh, nhất định bảo vệ ngươi chu toàn."
Phủ Trấn Quốc Công, hậu hoa viên.
Tô Nguyên vận một bộ váy hồng phấn, đoan trang ngồi trong đình nghỉ mát bên chiếc bàn đá, trước mặt bày mấy đĩa hoa quả.
Nàng ta cúi đầu, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve miệng vò rượu.
"Ngươi chính là cung nữ thử hôn của Thái tử?"
Trời ơi má ơi…
Ta trợn tròn mắt, cả người bỗng chốc mềm nhũn.
Chính… chính là cái bình rượu đó!
Thấy ta không trả lời, vẻ mặt Tô Nguyên liền sa sầm xuống, nhíu mày nhìn sang.
Ta vội bừng tỉnh, lập tức quỳ sụp xuống đất:
"Nô tỳ chính là kẻ đó."
Lúc này, ánh mắt nàng ta mới dịu xuống đôi chút, khóe môi khẽ nhếch, giọng điệu mang theo hàm ý khó lường:
"Vậy… thử thế nào rồi?"
???
Câu hỏi trí mạng đây mà!
Nói tốt ư? Nàng ta sẽ ghen ghét mà giết ta.
Nói không tốt? Nếu truyền ra ngoài ảnh hưởng đến thể diện hoàng thất, ta vẫn chết như thường.
Trong nháy mắt, ta đã dựng lên tám trăm kịch bản trong đầu, nhưng tất cả đều bị bác bỏ.
Thấy ta chần chừ không đáp, vẻ mặt Tô Nguyên lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn, ánh mắt sắc bén nhìn tới, nhưng ngay sau đó lại thoáng sững sờ.
Bởi vì…
Ta đã nước mắt giàn giụa, gương mặt tràn đầy oan ức, sống động như một Đậu Nga tái thế!
3.
Thấy Tô Nguyên ra hiệu cho hạ nhân lui xuống, ta lập tức hít sâu một hơi, dồn hết tinh thần vào vai diễn, triển khai diễn xuất xứng tầm đoạt giảiOscar.
"Sao tiểu thư lại không biết chứ? Tuy rằng nô tỳ chẳng qua chỉ là một công cụ, nhưng Thái tử điện hạ… hắn, hắn thực sự quá nhục nhã người khác!"
"Ngài ấy lúc… lúc hành sự, luôn thích nhắm mắt lại. Đến lúc cao trào, trong miệng liền vô thức gọi:Nguyên nhi, Nguyên nhi… Thế nhưng bỗng một khoảnh khắc nào đó, ngài ấy lỡ mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt nô tỳ, rồi… rồi…"
Tô Nguyên vốn đang nghe đến đỏ mặt, nhưng khi thấy ta đột nhiên ấp úng, lập tức sốt ruột trợn tròn mắt:
"Rồi sao? Mau nói tiếp!"
Ta đưa tay che mặt, bày ra bộ dạng bi phẫn tột cùng:
"Rồi… rồi Thái tử điện hạ bỗng dưng không được nữa!"
"Rầm!"
Ngay khoảnh khắc đó, ta tận mắt chứng kiến Tiểu Cửu—kẻ luôn miệng nói sẽ bảo vệ ta, vì quá sốc mà trượt chân khỏi cành cây phía sau lưng Tô Nguyên!
Tên ngốc này!
Ta vội vàng nâng cao giọng, tiếp tục dốc hết tâm can diễn xuất:
"Thái tử điện hạ đã nói rồi, gương mặt này của nô tỳ khiến ngài ấy mất hết hứng thú, so với tiểu thư, nô tỳ còn không bằng một phần vạn."
"Nô tỳ tồn tại chẳng qua chỉ để cho ngài ấy luyện tập thêm vài lần. Nếu ngay cả khi đối diện với nô tỳ mà ngài ấy còn có thể… thể hiện uy phong lẫm liệt, thì sau này hẳn sẽ không lo không thể yêu thương tiểu thư một cách trọn vẹn."