14.
Hoàng thượng đã ra quyết định, nhưng Hoàng hậu lại chưa có ý định buông tha.
Nàng ta căm tức nhìn ta, ánh mắt hận không thể xé xác ta ra ngay tại chỗ.
"Hoàng thượng," Hoàng hậu lạnh giọng nói, "dù hôn sự đã hủy bỏ, nhưng cung nữ này hành sự quá mức vô lễ, chẳng lẽ không đáng bị xử lý?"
Hoàng thượng khẽ cau mày, sau một thoáng trầm ngâm, nhàn nhạt phất tay:
"Chuyện nữ quyến trong hậu cung, cứ để Hoàng hậu định đoạt."
Lời vừa dứt, sắc mặt Tô Nguyên lập tức sáng bừng, đáy mắt lóe lên tia ác độc.
Nàng ta hận không thể lập tức nhìn thấy ta bị trừng phạt, cổ đã rướn dài ra để chờ xem kịch hay.
Hoàng hậu cao cao tại thượng, cúi xuống nhìn ta, hắng giọng một tiếng, chuẩn bị mở miệng phán quyết số phận của ta…
Ngay lúc Hoàng hậu chuẩn bị phán xử số phận của ta, một tiểu thái giám bỗng vội vã chạy vào, sắc mặt tái mét.
Hóa ra, phiên dịch viên mà sứ thần Tây Dương mang theo đã bị thủy thổ không hợp, đột nhiên đau bụng dữ dội ngay trên yến tiệc.
Không chỉ vậy, người đó còn sốt cao, thần trí mơ hồ, sợ rằng trong thời gian ngắn không thể gượng dậy làm việc.
Thấy thế, sứ thần Tây Dương hoảng loạn cử người đến hỏi, liệu triều đình Tây Tần có sẵn phiên dịch thay thế hay không.
Hoàng thượng lập tức biến sắc, trầm giọng hừ lạnh:
"Một chuyện nhỏ như vậy cũng cần tấu lên?"
"Chẳng lẽ đường đường Tây Tần ta, lại không thể tìm ra một người biết ngoại ngữ hay sao?"
Tiểu thái giám đổ mồ hôi lạnh, run rẩy quỳ rạp xuống, giọng lắp bắp:
"Bẩm Hoàng thượng, lần này sứ thần đến từ một quốc gia Tây Dương tên là Đại Bất Liệt Đốn, đây là lần đầu tiên họ tới Tây Tần."
"Cho nên… triều đình ta hiện tại không có ai biết ngôn ngữ của họ."
Cả đại điện lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Sứ thần đến là để đàm phán bang giao, nếu không có phiên dịch, mọi cuộc nói chuyện đều trở nên vô nghĩa.
Nhưng điều nghiêm trọng hơn cả là—
Một đất nước rộng lớn như Tây Tần, vậy mà không có nổi một phiên dịch viên thành thạo?
Nếu tin tức này truyền ra ngoài, chẳng phải sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ, làm mất hết mặt mũi hoàng thất hay sao?!
"Vô dụng!"
Sắc mặt Hoàng thượng tối sầm lại, tiện tay bóp nát chén trà trong tay, mảnh sứ vỡ vụn rơi đầy đất.
Không khí trong điện như thể đông cứng lại.
Không ai dám lên tiếng, ngay cả Hoàng hậu cũng không.
Chỉ có ta.
Trong lòng ta nhanh chóng lướt qua 26 chữ cái tiếng Anh, sau đó cắn răng hạ quyết tâm, mạnh dạn cất giọng:
"Bẩm Hoàng thượng, gia phụ từng xuất hải ra Tây Dương, có một thời gian lưu lại Đại Bất Liệt Đốn, từng dạy qua nô tỳ vài câu ngôn ngữ của bọn họ…"
"Không biết… nô tỳ có thể thử một lần không?"
15.
Đôi mắt Hoàng thượng sáng lên.
"Ngươi nói thật chứ?"
Ta lập tức cúi đầu chạm trán xuống đất:
"Không dám dối gạt Hoàng thượng."
Sắc mặt Hoàng hậu khẽ biến đổi, đôi môi hơi mấp máy, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại kiềm chế.
Nhưng Tô Nguyên thì không thể ngồi yên được nữa.
Nàng ta đột ngột bật dậy, ánh mắt kích động, không thèm để ý đến lễ nghi, lớn tiếng kêu lên:
"Hoàng thượng! Cung nữ hèn mọn này chẳng qua chỉ là muốn trốn khỏi trừng phạt mà thôi!"
"Ngài bị nàng ta lừa rồi! Đây rõ ràng là dối trá lừa gạt vua, phải trị tội khi quân!"
Không khí trong điện chợt trùng xuống.
Nhưng ngay lúc đó, giọng nói lạnh nhạt của Hoàng thượng vang lên, từng chữ như băng tuyết, uy nghiêm vô cùng:
"Sao? Ngươi đang dạy trẫm cách xử lý chuyện trong cung?"
"…"
Cả người Tô Nguyên cứng đờ, lúc này mới hoàn hồn nhận ra mình đã thất thố, toàn thân run lên, liên tục cúi đầu nhận tội, rồi vội vàng lùi sang một bên.
Nhưng dù đã ngậm miệng, nàng ta vẫn không cam lòng, đôi mắt căm giận như muốn đốt cháy ta thành tro bụi.
Lúc này, Hoàng thượng lần nữa quay sang nhìn ta, thản nhiên ném xuống một câu:
"Vậy thì, ngươi thử đi."
Sau đó, giọng hắn bình thản, nhưng từng lời lại nặng tựa ngàn cân:
"Nếu dám khi quân—chém."
…
Ta: "…"
Trong lòng chợt lạnh toát.
Ta lập tức cúi đầu, giọng cung kính đáp:
"Nô tỳ lĩnh chỉ."
Đôi mắt Tô Nguyên lập tức sáng rực lên.
Ở một bên, Thái tử vừa nghe thấy lời Hoàng thượng, đôi mày liền nhíu chặt, cơ thể hơi nghiêng về phía trước, dường như định đứng dậy.
Ta nhanh chóng nhẹ nhàng lắc đầu, ra hiệu hắn đừng lo lắng.
Hắn sâu sắc nhìn ta một lúc, do dự vài lần, cuối cùng cắn răng ngồi lại.
16.
Không bao lâu sau, một vị sứ thần Tây Dương bước lên, thao thao bất tuyệt bằng tiếng Anh.
Mặc dù ta có bằng tiếng Anh cấp sáu, nhưng kỹ năng nói thì dở không tả nổi.
Nhưng ở tình huống nghìn ánh mắt dõi theo, ta chỉ có thể cắn răng mở miệng, hăng hái lên tiếng chào hỏi:
"Hà lố!"
Sứ thần Tây Dương hơi sững sờ, sau đó mặt mày hớn hở, hồ hởi đáp lại:
"Hài! Hảo oa hữu!"
…
Tốt lắm! DNA trong người ta lập tức trỗi dậy!
Ta tiếp tục vận dụng toàn bộ vốn từ ít ỏi, dùng sự tự tin tuyệt đối của mình mà đối đáp:
"An mơ phờ in, thank you, and you?"
Ở góc nhìn của các đại thần trong điện, ta trả lời trôi chảy không chút vấp váp, khiến ai nấy đều trợn mắt há mồm.