28.
“Thương Lẫm!”
Ta bừng tỉnh ngồi bật dậy.
Ánh mắt chạm vào đôi mắt đầy e thẹn của Thương Lẫm.
“Thái tử phi, thừa nhận đi?”
“Thừa nhận nàng cũng yêu ta đến mức không kiềm được, câu đầu tiên liền gọi tên ta, ngay cả trong mơ cũng gọi mãi.”
Ta nhào đến ôm chầm lấy hắn.
Thương Lẫm khựng lại rồi ôm đáp lại: “Sao thế?”
“Mơ thấy ác mộng.”
Ta gật đầu, đuôi mắt còn vương lệ: “Mơ thấy chàng muốn tìm chết.”
“Không được chết, ta không cho chàng chết.”
Ngón tay Thương Lẫm khẽ run, khẽ cười: “Được, Thái tử phi của ta.”
“Ta không tìm chết, nàng cũng không tìm chết, để mạng lại đến khi chúng ta già rồi sẽ cùng nhau chết.”
Ta bật cười khúc khích: “Nói phải giữ lời đấy, phu quân.”
Đôi tai Thương Lẫm lập tức đỏ ửng, cả người nóng bừng.
“Nàng… nàng… nàng…”
“Vừa nói gì thế?”
“Nghe không rõ thì thôi.” Ta đẩy hắn ra.
Thương Lẫm hốt hoảng: “Rõ… rõ mà!”
“Chỉ là ta quá kích động thôi.”
“Thái tử phi, nàng chịu mở miệng nói chuyện, ta thật sự mừng lắm.”
29.
Ba năm sau.
Hoàng đế băng hà, thái tử đăng cơ.
Trong lễ phong hậu, Thương Lẫm nắm tay ta cùng tiếp nhận triều thần quỳ bái.
Đêm ấy, gió lướt qua chuông gió bên cửa sổ.
Thương Lẫm lấy một chiếc áo choàng, khoác lên vai ta.
“Thái tử phi… không, phải gọi là hoàng hậu rồi.”
“Hoàng hậu, gió nổi rồi, đừng để nhiễm lạnh.”
Ta rúc vào lòng hắn: “Ừ, gió nổi rồi.”
Là gió xuân.
Thương Lẫm nghiêm túc nói: “Đúng! Gió lớn rồi, phải trốn vào giường mới ấm.”
“Trẫm lập tức hầu ái hậu đi nghỉ.”
Ta: …
Ngoại truyện - Thương Lẫm
1.
Ta là đứa con ngoài giá thú.
Mẹ cướp ngôi thất bại, chỉ dựa vào tiền trợ cấp từ cha để sống qua ngày.
Ta rất hiếm khi nhìn thấy cha.
Chỉ khi ta hấp hối, ông mới xuất hiện.
Vậy nên mẹ xem ta là cọng rơm cứu mạng.
Từ nhỏ ta đã lượn lờ bên bờ tử sinh vô số lần.
“Chó sói đến” kêu nhiều quá, cha ta dứt khoát chẳng buồn tới nữa.
“Đồ vô dụng, sinh mày ra để làm gì!”
“Đến cha mày còn chẳng cần mày!”
Ta không khóc, không quậy, trái lại còn cười hỏi: “Thế sao lúc đó không bỏ luôn đi?”
“Không bỏ được à?”
2.
Ta không về nhà nữa.
Ta học, chỉ để thoát khỏi nơi khốn nạn ấy.
Nhưng ở trường, ta lại gặp người anh cùng cha khác mẹ.
May mà ta chẳng giống ông ta, nên hắn không nhận ra.
Người cha luôn bảo bận rộn trong điện thoại, ngày ngày đứng trước cổng trường đợi hắn, vỗ vai khen ngợi, đùa giỡn cùng hắn, ném chìa khóa xe tặng hắn làm quà sinh nhật.
Không sao đâu, ta không còn là con nít nữa.
Ai thèm cái thứ gọi là tình cha con ấy.
Đừng hỏi vì sao mắt ta đỏ.
Nhất định là vì mù tạt trong nước chấm bánh bao.
3.
Rồi ta cũng bị nhận ra.
Bàn học bị bôi sơn.
Sách vở toàn keo dính.
Giường bị hắt nước rác.
Tất cả đều lấy lý do ta là con ngoài giá thú để xả giận.
Ta thành bao cát của cả trường.
Không sao, ở trường này không nổi thì chuyển thôi.
Nhất định phải có nơi cho ta dung thân.
Nói sớm quá rồi.
Sau này ta mới hiểu, chẳng đâu có chỗ cho ta.
Đi đâu danh xưng “con hoang” cũng theo sát.
Ta vẫn là kẻ bị cả trường ghét bỏ.
Ta tự nhủ: “Cố lên, Thương Lẫm!”
“Chỉ cần không gặp thuốc trừ sâu, mày vẫn là con gián đánh mãi không chết!”
4.
Rồi phát hiện, đời khắp nơi toàn thuốc trừ sâu.
Khó khăn lắm lên đại học thì gặp dịch bệnh.
Khó khăn lắm dịch qua, thì lại khó kiếm việc.
Tìm được công việc, hóa ra công ty của ông cha không đoái hoài.
Vừa được ký chính thức, anh cùng cha khác mẹ đuổi ta đi.
Kiện thắng lấy tiền bồi thường gấp đôi, bà mẹ tám trăm năm không liên lạc phát hiện ung thư.
Tiền dành dụm cạn sạch, cuối cùng bà vẫn mất.
Thân trắng tay vừa ra đường đỡ ông cụ ngã, còn bị lừa mất vài vạn.
Ngay lập tức thành sao chổi của nhân gian.
Đời khốn nạn này, còn cho người ta sống không?
5.
Thế thì khỏi sống.
Ta thử đủ mọi cách để chết.
Cắt tay, treo cổ, xì gas…
Có chút khí vận phù hộ, mỗi lần đều cách cái chết chỉ một bước.
Hay mua vé số nhỉ?
Sờ túi, ngay cả tiền mua vé số cũng không có.
Lại càng muốn chết hơn.
6.
Lần thứ n tìm đến cái chết.
Ta đến cây cầu gọi là “Thông Thiên Đại Kiều” - cầu tử thần.
Cái tên nghe đã thấy, chết xong chắc chắn lên thiên đường.
Ngon lành.
“Lần này mà không chết, lão tử sẽ không chết nữa.”
Chấp nhận số phận!
Ầm…