05
Trời vừa sáng, ta mới thiếp đi được một lúc.
Ai ngờ còn chưa ngủ được bao lâu, Xuân Hạ đã không chút cảm tình đánh thức ta:
“Thái tử phi, mời dậy.”
“Ta vừa mới ngủ mà!” Ta ôm chăn, thấy vô lý hết sức.
“Hôm nay phải vào cung tạ ơn. Thái tử đang dùng bữa ở tiền sảnh, Thái tử phi nếu không mau chóng, e là sẽ không kịp ăn sáng.”
Ta bừng tỉnh, thay y phục, rửa mặt, chải đầu, tất cả trong một hơi.
“Dùng bữa sáng ở đâu?”
Xuân Hạ vừa chỉnh lại vạt áo cho ta vừa đẩy ta lên xe:
“Nếu Thái tử phi dậy sớm hơn thì còn kịp. Giờ sắp muộn rồi, đành nhịn vậy.”
Nhịn? Ta nhịn không nổi!
Thuở nhỏ ở quê, do không được sủng ái, ta bị người trong nhà ức hiếp, thường xuyên bị bỏ đói, bữa đói bữa no, cái cảm giác đó hành hạ đến tận xương tủy.
Nếu không nhờ sau này gặp được sư phụ, người thường đem đồ ăn đến tiếp tế, có lẽ ta đã chết đói rồi.
Thế nên lớn lên, ta sợ đói nhất!
Không cho ta ăn, chẳng khác nào lấy mạng ta!
Ta chống nạnh đứng trước xe ngựa, nghĩ bụng: Cái chức Thái tử phi nát này, ai thích thì làm, ta không làm nữa!
Mai về phủ Thượng thư, nhất định đòi lại bạc!
Đang giằng co, bỗng một bàn tay thon dài vén rèm xe ngựa lên.
Thái tử lộ diện, gương mặt tuấn tú đầy vẻ bực dọc:
“Còn không lên?”
Không lên! Giết ta đi!
Dù sao cũng chết, bị chém còn hơn chết đói!
Ta đầy một bụng tức giận, chẳng còn sợ hãi cái tính hung bạo của Thái tử nữa, lạnh lùng hừ một tiếng nhìn thẳng hắn.
Thái tử sững người, ánh mắt sâu thẳm đảo qua ta.
Một lát sau, hắn hạ rèm xuống, giọng nói lành lạnh từ trong xe truyền ra:
“Lên đi, trong xe có điểm tâm.”
“Ngươi!”
Không nói sớm…
Ta lập tức chui tọt lên xe ngựa.
Thái tử ngồi ngay ngắn giữa xe, nhắm mắt dưỡng thần, không hề để ý đến ta.
Ta sờ cái bụng lép kẹp, nhìn chiếc bàn nhỏ trên xe ngoài hương trầm ra chẳng có gì ăn được, liền kéo tay áo Thái tử khẽ gọi:
“Điện hạ, điểm tâm ở đâu vậy?”
“Ục ục ục——”
Bụng ta lại không nể mặt mà réo lên, khiến không khí trở nên vô cùng xấu hổ.
Thái tử vẫn nhắm mắt, không nói gì.
Nhưng không biết tay hắn ấn vào đâu, một ngăn bí mật liền bật mở từ vách xe.
Ta nhận lấy, mở ra thì thấy bên trong bày đầy điểm tâm vừa ra lò, thơm nức!
Ta cảm động đến suýt rơi lệ, nước mắt suýt trào… từ khóe miệng.
Bánh ngọt vô cùng tinh xảo, mùi vị lại tuyệt hảo, chỉ tiếc là… ít quá!
Ta ôm chiếc hộp đã bị ta quét sạch không còn mảnh vụn, vẫn thấy chưa đủ thỏa mãn.
Thái tử vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, mắt nhắm dưỡng thần.
Ta ghé sát lại, nhỏ giọng hỏi:
“Điện hạ… trong cung có lo ba bữa không ạ?”
Thái tử không đáp, chỉ hơi nhíu mày rất khẽ.
Ta lập tức biết điều, ngậm miệng.
Có chút điểm tâm lót bụng, ít ra cũng không chết đói ngay, thế là bản năng cầu sinh của ta lại sống dậy. Cái khí thế xem chết như không ban nãy, giờ đã tan như bọt nước.
Xe ngựa đi rất nhanh, chớp mắt đã tới trước cửa cung.
Vừa xuống xe, đã thấy hai tiểu thái giám đứng đợi từ trước.
“Thái tử điện hạ, bệ hạ đang chờ ở điện Cần Chính, xin ngài lập tức qua đó.”
“Thái tử phi nương nương, hoàng hậu nương nương đang đợi ở hậu cung, thỉnh nương nương theo nô tài.”
Ta phải tách khỏi Thái tử để diện thánh riêng sao?
Trong lòng hơi bất an, ta quay sang nhìn Thái tử, hắn vẫn ung dung gật đầu, xoay người đi theo một tên thái giám, không buồn ngoảnh lại lấy một cái.
“Thái tử phi nương nương, mời bên này.” Tiểu thái giám còn lại thấy ta chưa nhúc nhích liền lên tiếng nhắc.
Đi thì đi, chẳng phải gặp hoàng hậu thôi sao?
Chuyện lớn gì đâu.
Ta nở nụ cười dịu dàng, thong thả nói:
“Phiền công công dẫn đường.”
06