14.
Thái tử ca ca sợ ta buồn, đưa ta dạo khắp phố, mua cho ta kẹo hồ lô, bánh gạo và đủ thứ ngon.
Thật ra, ta chẳng hề buồn.
Giờ đã có người bảo vệ ta, cho dù kẻ khác đối xử tệ, ta cũng không bận tâm.
Mẫu thân thường dạy ta, con người phải nhìn vào những gì mình có, đừng mãi nghĩ đến những gì đã mất.
Nếu chỉ nghĩ đến thứ không còn, sẽ chẳng thể sống tiếp.
Bởi vậy, bà vẫn cầm từng bức thư phụ thân gửi về, nghĩ rằng tuy không thường gặp nhau, nhưng phụ thân vẫn nhớ thương mình, như thế là đủ an lòng.
Bà nghĩ rằng, ít ra phụ thân còn sống, thì mình vẫn có thể sống tiếp.
Sau này, khi phụ thân bị bao vây ở Hoài thành, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, bà mới quyết lao ra cứu.
“Duyệt An, lần này đi, e rằng mẫu thân chẳng thể trở về. Là mẫu thân có lỗi với con, nhưng nếu không đi, mẫu thân sẽ hối hận cả đời. Con có hận thì hãy hận mẫu thân đi.”
Ta sao có thể hận bà?
Bà là vì cứu phụ thân mà đi, chứ chẳng phải muốn bỏ ta lại.
Khi trở về cung, nhũ mẫu biết chuyện nhà họ Tần, tức giận vô cùng: “Chúng nghĩ tiểu thư vào cung cũng chẳng được coi trọng, nên mới dám ngang ngược. Nhưng đâu ngờ Thái tử điện hạ thực sự sẽ đứng ra bảo vệ.”
Mọi người đều tưởng ta vào Đông cung là để chờ chết.
Nào có ai nghĩ, sau hơn một năm, ta vẫn sống tốt, Thái tử ca ca cũng sống tốt.
Hoàng đế cũng không ngờ Thái tử lại có thể sống dai dẳng đến vậy.
Hoàng hậu nương nương nói với người khác, ta là phúc tinh.
Ta vào Đông cung, bệnh tình của Thái tử dần chuyển biến tốt.
Quả thật, thân thể Thái tử đang hồi phục, lời này được nhiều người tin.
“Nhà họ Tần một nhà trung liệt, giờ chỉ còn một tiểu cô nương, mà xem ra cũng có phúc khí.”
“Công đức của Tần gia đều tụ cả lên người nó, sao lại không có phúc?”
Thái tử ca ca khỏe hơn, nhưng hoàng đế lại chẳng vui.
Ông sai hắn đi làm toàn việc khó nhằn.
Dù hắn làm tốt, vẫn chẳng được lời khen, chỉ bảo: đó là bổn phận của Thái tử.
Lại còn sai hắn đến các quan gia vận động quyên bạc.
“Chiến loạn nhiều năm, quốc khố rỗng không, nay lại thêm hạn hán lũ lụt, hộ bộ chẳng còn ngân lượng. Các khanh gia cũng nên san sẻ cùng triều đình.”
Chỉ một chỉ dụ, Thái tử phải đi gõ cửa từng nhà đại thần để xin bạc.
Vì thế, hắn đắc tội không ít người.
Bao lời đàm tiếu sau lưng: tham lam, ham công… đều trút lên hắn.
Không ai dám nhắc hoàng đế, chỉ đem Thái tử ra làm bia.
Ngũ hoàng tử ăn cơm cùng ta, thở dài lo lắng cho huynh trưởng.
Đêm đó, ta đánh thức Thái tử ca ca: “Ca ca, huynh lấy gia sản của An An đi.”
Nhũ mẫu từng nói, sản nghiệp Tần gia vốn là của ta, chỉ bị đường thúc đường thẩm chiếm giữ, còn dặn ta sau này phải lấy lại.
Ta không để tâm của cải, nhưng nếu có thể giúp ca ca, ta muốn sớm lấy về.
Hắn nhìn ta, khẽ thở dài: “An An đừng lo, gia sản của ngươi, ca ca chắc chắn sẽ đòi lại, nhưng chưa phải lúc này.”
Hắn không nhận bạc Tần gia.
Ta đành tập tiết kiệm, mong dành dụm giúp huynh ấy.
Nhưng hắn lại tận tay giám sát, ép ta ăn đầy đủ, không cho ta cắt xén bữa ăn.
Hắn nói bạc đã có cách xoay xở, ta không cần bận lòng.
Hoàng đế không ngờ Thái tử lại nhanh chóng gom đủ một trăm vạn lượng bạc.
Nghĩ được tiền rồi, liền lại sai hắn đi cứu tế nạn dân, tiện thể diệt phỉ.
15.
Trước khi rời kinh, Thái tử ca ca cố ý đưa ta đến cung Hoàng hậu.
“Mẫu hậu, xin phó thác Duyệt An cho người.”
Hoàng hậu bảo hắn cứ yên tâm đi, bà sẽ chăm sóc ta chu đáo.
Ta nhét cho Thái tử ca ca một con búp bê nhỏ.
“Đây là bùa hộ thân mẫu thân để lại cho An An, tặng cho huynh. Nhớ mang về trả lại cho An An đấy.”
Mọi người đều chê con búp bê ấy xấu xí.
Trước kia ta mang ra ngoài chơi, Tề phi và Nhị hoàng tử cũng tỏ vẻ chê bai, bảo ta vứt đi cho rồi.
Nhưng đó là thứ mẫu thân tự tay khâu từng mũi, lại là vật cuối cùng để lại cho ta, sao có thể vứt bỏ?
Thái tử ca ca trân trọng lấy khăn bọc lại, cất vào lòng, rồi xoa đầu ta.
“Duyệt An yên tâm, Thái tử ca ca nhất định sẽ sớm trở về, trả lại búp bê trả cho ngươi.”
Ta nắm vạt áo hắn, nghĩ ngợi một lúc. “Thật ra… Thái tử ca ca bình an là được rồi, mẫu thân nói con người mới là quan trọng.”
Hắn lại xoa đầu ta.
“Người là quan trọng, mà ước hẹn với An An cũng quan trọng.”
Sau khi Thái tử ca ca đi, hằng ngày ta ở chỗ Hoàng hậu nương nương đọc sách, ăn cơm, đếm kiến.
Trong cung cũng có công chúa xấp xỉ tuổi ta.
Nhưng họ chỉ xuất hiện khi theo mẫu phi đến thỉnh an, ngày thường thấy ta đều tránh đi.
“Thái tử phi phải bồi táng đấy, chớ dính vào.”