3.
Khi Thẩm Lạc Thư đi ngang qua, anh ta quay lại, đôi mắt đỏ ngầu, ánh nhìn như muốn thiêu đốt tôi:“Tô Dao, nếu Tuyết Nhi và đứa bé có mệnh hệ gì... tôi nhất định không tha cho cô.”
Tôi nhẹ nhàng gõ đầu ngón tay lên cây gậy sắt trong tay, bình thản nói:“Bây giờ là 11 giờ 30. Còn nửa tiếng nữa là Phòng Đăng ký kết hôn đóng cửa.Anh chắc chắn muốn đi bệnh viện ngay bây giờ chứ... chồng tôi?”
Tôi cố tình nhấn mạnh hai chữ cuối.Ngay khoảnh khắc ấy, nụ cười khiêu khích trên mặt Tống Tuyết cứng đơ lại.
Tôi cong môi, cười nhạt:“Tất nhiên, anh cũng có thể chọn không ly hôn...Nhưng lúc đó, Tống Tuyết và đứa con trong bụng cô ta, cả đời cũng chỉ là tiểu tam và con ngoài giá thú.”
Thẩm Lạc Thư quay phắt lại, sững sờ nhìn tôi, giọng đầy khó tin:“Tô Dao, từ khi nào em trở nên độc ác như vậy?Tuyết Nhi vẫn chỉ là một đứa trẻ, sao em có thể đẩy con bé vào miệng đời, để nó gánh chịu những lời đồn tồi tệ như thế?”
Lúc này đã gần trưa, dưới lầu người qua lại ngày một đông.Vài hàng xóm quen mặt dừng bước lại, tò mò hỏi xem có chuyện gì.Những người không biết chuyện, chỉ nghe vài câu từ Thẩm Lạc Thư liền bắt đầu chỉ trỏ, bàn tán về phía tôi.
“Không biết xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn mặt cô gái kia tái mét thế kia, rõ là bị ức hiếp rồi.”“Dù có chuyện gì đi nữa, cũng không nên ra tay với một đứa trẻ. Dù có là người nhà đi nữa cũng không thể như vậy!”“Trời ơi, nhìn kìa, người phụ nữ đó còn cầm cả gậy sắt trên tay. Khiếp thật. Không lẽ là xã hội đen? Có ai mang điện thoại không? Báo cảnh sát đi!”
Đám đông bắt đầu ồn ào, ai cũng tức tối thay cho Thẩm Lạc Thư và Tống Tuyết.Ánh mắt họ nhìn tôi như thể tôi là tội phạm.Tống Tuyết thì nhìn tôi càng lúc càng đắc ý.
Cô ta hé môi, không phát ra tiếng, nhưng tôi đọc được khẩu hình rõ ràng:
“Mụ già không đẻ được.”
Rầm!Tôi giơ thanh sắt lên, quật thẳng xuống mặt đất, vang lên một tiếng chát chúa.
Không khí nhất thời lặng đi.
Tôi nở nụ cười lạnh lùng, giọng vang dội giữa đám đông:“Hay lắm. Nếu đã định gọi cảnh sát, thì phiền gọi luôn 120.Vì cô gái ‘nhỏ tuổi’ này vừa khóc nức nở với chồng tôi rằng:‘Chồng ơi, bụng em đau quá, chắc sắp sẩy thai rồi.’”
Tôi đâu phải thánh nữ mà phải nể mặt kẻ đã cắm sừng tôi.
Vừa dứt lời, đám đông lập tức nổ tung như nồi lẩu bị hất úp.
Những người khi nãy còn bênh vực Thẩm Lạc Thư và Tống Tuyết giờ đồng loạt quay xe, giận dữ nhìn về phía hai người đó.
Chuyện đến nước này, ai mà còn không hiểu?
Một người chồng lén nuôi tình nhân bên ngoài, làm cho cô ta có thai.Tiểu tam ngông nghênh chạy tới khiêu khích chính thất, bị chính thất đập lại cũng chẳng có gì oan uổng.
“Ra là một đôi tra nam tiện nữ. Thôi tan đi, người ta là vợ chính đánh tiểu tam thì cũng đâu sai gì.”“Đúng đó, còn nhỏ mà không lo học hành, đã học thói làm tiểu tam, bị đánh là đáng đời. Tốt nhất đứa con trong bụng cũng đừng giữ, xem còn dám vênh mặt nữa không.”“Nhìn cũng biết kiểu tư tưởng lệch lạc, chẳng ra gì!”
...
Tống Tuyết hoàn toàn không ngờ, chỉ trong phút chốc, cục diện đã đảo chiều.Người người miệng mắng “tiểu tam”, lời nào cũng như dao cắt vào da thịt.
Từng câu, từng chữ, khiến gương mặt cô ta tái mét, không còn một giọt máu.
Tống Tuyết cắn chặt môi dưới, trong mắt ngân ngấn nước, vẻ mặt như sắp khóc đến nơi:“Em… em không phải là tiểu tam…” – cô ta run rẩy nhìn Thẩm Lạc Thư cầu cứu.
Thẩm Lạc Thư xót xa vuốt đầu cô ta, rồi quay người, tức giận quát về phía tôi:“Tô Dao, em đừng làm quá lên được không? Em định dồn Tuyết Nhi đến chết mới vừa lòng à?Em cũng là giảng viên đại học, chẳng lẽ không có chút lòng bao dung nào sao? Hẹp hòi đến mức này ư?”
Tôi cười nhạt, lạnh lùng đáp:“Anh cũng là giảng viên, mà vẫn làm ra mấy chuyện dơ bẩn thế này à?”
Thẩm Lạc Thư nghẹn lời, không cãi được, một lúc sau mới rít ra một câu:“Nhưng dù em có giận cỡ nào cũng không nên vu khống Tuyết Nhi như thế chứ.”
Vu khống?
Tôi bật cười vì tức:“Tôi vu khống cô ta chỗ nào? Anh dám nói hai người chưa ngủ với nhau? Hay cái thai trong bụng cô ta không phải của anh?Nếu cái thai không phải của anh thì tôi không ly hôn nữa đâu, dù sao lúc đó cô ta cũng đâu phải ‘tiểu tam’ của anh.”
Thẩm Lạc Thư là kiểu người cực kỳ sĩ diện,ở nơi đông người bị bóc mẽ chuyện giường chiếu và cái thai, anh ta hoàn toàn không biết phản bác thế nào.Mà nói đi cũng phải nói lại — mọi chuyện tôi nói đều là thật.Anh ta không phủ nhận được.
Thẩm Lạc Thư cứng họng.Tống Tuyết sốt ruột đến mức mặt trắng bệch, lập tức kéo tay áo anh ta, nước mắt lưng tròng nói:
“Cha nuôi, đừng giận chị ấy nữa, là do em sai, tất cả là lỗi của em.Nếu hôm đó em không bị bỏ thuốc, thì cha nuôi cũng không cần ‘hy sinh’ vì cứu em, rồi mới… mới có đứa bé này.Đều là em sai, anh đừng ly hôn, quay về với chị ấy đi, hãy sống tốt với nhau…”
Tống Tuyết vừa khóc vừa quay người định rời đi, nhưng Thẩm Lạc Thư lập tức kéo cô ta lại.
“Em đi cái gì mà đi? Người nên đi là cô ta!”
Anh ta chỉ thẳng vào tôi, ánh mắt lạnh lẽo:“Tô Dao, kết hôn năm năm mà em chẳng có lấy một đứa con, còn suốt ngày giục tôi đi khám, cứ ám chỉ là do tôi có vấn đề.Tôi đã muốn ly hôn từ lâu rồi.Hôm nay Tuyết Nhi cũng có mặt ở đây, tiện thể xử lý luôn – đi ly hôn ngay bây giờ!”
Về phần ly hôn, tôi từ lâu đã mong còn chẳng kịp.
Không nói nhiều, tôi mở cửa ghế lái, nổ máy,lái thẳng chiếc xe nhỏ kính vỡ kia một mạch đến thẳng Phòng Đăng ký kết hôn.
Chiếc xe này là tôi mua bằng tiền riêng từ trước khi kết hôn, hoàn toàn là tài sản cá nhân, Thẩm Lạc Thư chẳng có quyền gì lên tiếng.
Tôi đạp ga — xe chạy như bay.