Hắn dẫn ta tới tiệm trang sức.
Trang sức bày la liệt, khiến ta nhìn đến hoa cả mắt.
Hắn hỏi chưởng quỹ có trâm cài tóc thượng hạng hay không.
Chưởng quỹ nói cây trâm bạch lan ngọc này là hàng thượng phẩm tốt nhất.
Nhị hoàng tử tự tay cài nó lên tóc ta, rồi xoa xoa đầu ta.
“Sinh thần vui vẻ, tiểu ngốc.”.
Ta sững người.
Hóa ra hôm nay là sinh thần của ta.
“Cảm ơn Nhị ca ca.”.
“Huynh thật tốt.”.
“Đến cả sinh thần của ta, huynh cũng còn nhớ.”.
Tiếp đó, Nhị hoàng tử lại dẫn ta dạo quanh phố ẩm thực.
Hắn hỏi vì sao ta lại ăn khỏe đến thế.
Đó là lẽ đương nhiên, để được xuất cung, ta đã nhịn cả bữa trưa lẫn bữa tối rồi.
Hắn gõ nhẹ lên trán ta, lại bảo ta đúng là đồ ngốc.
Ta cắn một miếng thịt xiên dê, kinh ngạc trợn tròn mắt, lập tức đưa cho hắn.
“Ngon tuyệt đối.”.
Nhị hoàng tử cau mày, nhìn xiên thịt đã bị ta cắn qua với vẻ ghét bỏ, nói: “Ta không thích ăn.”.
Đáng tiếc thật, mỹ vị nhân gian lại chẳng có duyên với hắn.
Trở về cung, cung nữ nói Thái tử đã tới tìm ta, thấy ta không có ở đó liền rời đi.
Nhưng hắn để lại cho ta một món quà.
Là một chú thỏ con.
Ta hỏi Thái tử hiện giờ ở đâu, các nàng nói các nàng cũng không biết.
Thôi vậy, có lẽ hắn vẫn đang bận, ta không nên quấy rầy.
Chỉ tiếc là chưa kịp nói một tiếng cảm ơn.
“Thỏ con ơi, thật đáng yêu.”.
Vài ngày nữa là tới Nguyên Nhật.
Hoa mai trong cung cũng đã nở.
Ta nhặt một cành mai rơi dưới đất, chợt nhớ Tứ hoàng tử từng nói, cánh hoa có thể dùng để dự đoán.
Dự đoán điều gì thì hay đây.
Ta nghĩ tới nghĩ lui, liền muốn xem ngày mai Thái tử ca ca có tới tìm ta chơi hay không.
“Có, không có, có, không có… không có.”.
Cái gì chứ.
Ta không tin.
Ta lại chạy ra ngoài, nhặt thêm một cành nữa.
“Có, không có, có, không có… có.”.
Tốt quá rồi.
Thái tử ca ca ngày mai sẽ tới tìm ta chơi.
Về sau, ta ngủ một giấc thật ngon, trong lòng tràn đầy mong đợi ngày mai.
Sáng hôm sau, ta quả nhiên gặp được Thái tử.
Ta vừa định chạy tới gọi hắn, thì bỗng nhìn thấy Ôn Như Ý đang đứng bên cạnh hắn.
Nàng ta chỉ về phía ta, ra hiệu cho Thái tử biết ta ở bên này.
Thái tử lập tức bước về phía ta: “Tri Hứa, không ngờ muội cũng ở đây.”.
Ta quay lưng lại, không muốn nói chuyện với hắn.
“Là mẫu hậu bảo huynh dẫn Ôn muội muội tới ngắm hoa.”.
Thái tử nắm lấy cánh tay ta, muốn kéo ta quay lại.
“Thái tử ca ca, hai người cứ thong thả thưởng hoa đi.”.
“Ta sẽ không quấy rầy nữa.”.
Dù sao thì nơi nào có Ôn Như Ý, nơi đó sẽ không có Thẩm Tri Hứa.
Ta nằm rạp trên bàn, ngẩn người suy nghĩ, chỉ cảm thấy Tứ ca ca thật chẳng đáng tin chút nào.