Đàn chim cũng không còn là bách điểu nữa, mà hóa thành quạ đen, từng mảng đen kịt che kín bầu trời.
Mọi người kinh hãi kêu lên.
“Đây là cái gì thế này? Đây mà là phúc lành sao?”
“Mau chạy đi!”
Dưới tế đàn lập tức hỗn loạn, người người chen lấn bỏ chạy.
Mộc Tâm Vãn quay đầu lại nhìn, cũng bị cảnh tượng trước mắt dọa cho choáng váng.
Nàng lảo đảo, không cẩn thận ngã khỏi tế đàn.
Y phục trên người rách nát, tóc tai rối bời, chật vật không chịu nổi.
Nào còn chút dáng vẻ thần nữ cao cao tại thượng ngày trước?
Dạ Vô Hận bước lên kéo Mộc Tâm Vãn lại, lạnh giọng chất vấn.
“Rốt cuộc đây là chuyện gì? Vì sao lại thành ra thế này? Thần lực của nàng đâu rồi?”
Đối mặt với lời tra hỏi ấy, Mộc Tâm Vãn một câu cũng không thốt nên lời.
“Ta… ta cũng không biết!”
Lời vừa dứt, một con quạ đen đã lao thẳng về phía họ.
Dạ Vô Hận theo bản năng đẩy Mộc Tâm Vãn về phía con quạ ấy.
Con quạ đen há mỏ, cắn mạnh lên gương mặt Mộc Tâm Vãn.
Nàng ôm lấy mặt mình, hoảng loạn nhìn Dạ Vô Hận, trong ánh mắt tràn đầy cầu cứu, mong hắn cứu nàng.
Thế nhưng Dạ Vô Hận chỉ lạnh lùng liếc nàng một cái, rồi được thị vệ hộ tống rời đi.
Mộc Tâm Vãn tự mình trốn thoát ra ngoài.
Khi chạy ra được, vết thương trên mặt nàng còn chưa kịp xử lý, nàng liền muốn đi tìm Dạ Vô Hận, nhưng Dạ Vô Hận căn bản không chịu gặp nàng.
Mộc Tâm Vãn vẫn giống như trước kia, muốn xông thẳng vào, nhưng lần này lại bị người ta thẳng tay đuổi ra ngoài.
Nàng nghĩ rằng Dạ Vô Hận chỉ đang tức giận.
Chỉ cần nàng chịu cúi đầu, hắn nhất định sẽ quay lại bên nàng.
Thế nhưng nàng đã nghĩ sai rồi.
16
Tin Mộc Tâm Vãn tế thiên thất bại rất nhanh đã truyền tới biên quan.
Ở nơi này, bọn họ đã sớm tôn ta làm thần nữ.
Nghe chuyện của Mộc Tâm Vãn, tất cả đều cười khẩy khinh miệt.
“Một nữ nhân có thể gọi đến quạ đen và mây đen, sao có thể là thần nữ được? Hoàng thượng hiện nay quả thật đã bị che mắt rồi.”
“Đúng vậy. Chỉ có Tâm Nhan thần nữ của chúng ta mới là thần nữ chân chính. Nàng để chúng ta ăn no, còn thay binh sĩ thu nhặt thi thể. Nàng mới là tín ngưỡng của chúng ta. Có nàng ở đây, chúng ta nhất định sẽ thắng.”
Ta trở thành tín ngưỡng mới của bọn họ.
Ngay lúc này, ta bảo Mộc Liên Thành thả tin ra ngoài.
Rằng chính vì giả thần nữ xúc phạm thiên uy, nên nước Dạ mới liên tiếp bại trận.
Chỉ cần treo giả thần nữ Mộc Tâm Vãn lên trên tường thành hoàng đô, thượng thiên tất sẽ che chở cho nước Dạ.
Tin tức lan truyền rất nhanh.
Nhanh đến mức dân gian truyền miệng khắp nơi.
Bách tính hoàng thành đồng loạt dâng sớ, khẩn cầu Dạ Vô Hận treo giả thần nữ lên tường thành để xoa dịu thiên nộ, trấn an lòng dân.
Nước có thể chở thuyền, cũng có thể lật thuyền.
Dạ Vô Hận hiểu sâu sắc đạo lý này.
Trong lòng hắn, chút tình ý cuối cùng dành cho Mộc Tâm Vãn cũng hoàn toàn tan biến.
Hắn lập tức hạ chỉ, treo Mộc Tâm Vãn lên tường thành hoàng đô, để an dân tâm.
Mộc Tâm Vãn bị treo trên thành, vẫn còn không ngừng kêu gào.
“A Hận, cứu ta! Ngươi đã nói ta là hoàng hậu của ngươi, vì sao lại đối xử với ta như vậy? Vì sao?”
“Ta là thần nữ, là thần nữ từng được tiên nhân chỉ điểm. Các ngươi là phàm nhân, nhất định sẽ chịu thiên phạt!”
Thế nhưng vào lúc này, đã không còn một ai tin nàng nữa.
17
Khi ta nhận được tin tức ấy, trong lòng chỉ thấy khoan khoái.
Thần nữ rơi khỏi thần đàn, hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi.
Kiếp trước, trận chiến này không giành được thắng lợi. Nước Dạ mất liền mấy tòa thành.
Cuối cùng, để chấm dứt chiến tranh, phải dâng bạc trắng cùng lãnh thổ, mới miễn cưỡng kết thúc được mọi chuyện.
Khi đó, Dạ Vô Hận trong lòng chỉ có Mộc Tâm Vãn, căn bản không còn tâm trí để lo liệu chiến sự.
Trước lúc ta ch/ế/t, ta đã biết được một bí mật của chủ soái nước Nguyệt.
Chủ soái nước Nguyệt mắc chứng quáng gà, cứ đến ban đêm là hoàn toàn không nhìn thấy gì.
Chuyện này là do những binh sĩ kia trong lúc hành hạ ta vô tình tiết lộ. Khi ấy chiến sự đã kết thúc, bí mật này mới bị lộ ra.
Chỉ tiếc, khi đó hối hận cũng đã muộn.
Còn hiện tại, vừa hay có thể lợi dụng điểm này để đánh bại bọn họ.
Ta đem tin tức này nói cho Mộc Liên Thành biết.
Mộc Liên Thành lúc này đã vô cùng tin tưởng lời ta.
Huynh lập tức căn cứ vào tin tức ấy mà bày binh bố trận.
Đến đêm, huynh dẫn binh từ phía sau đánh úp, nhân lúc chủ soái không nhìn thấy, trực tiếp bắt sống hắn.
Chủ soái nước Nguyệt bị bắt, quân sĩ lập tức mất sạch ý chí chiến đấu.
Bọn họ trực tiếp đầu hàng.
Rút lui khỏi lãnh thổ nước Dạ.
Đại quân chúng ta đại thắng.
Mộc Liên Thành đem toàn bộ công lao của trận thắng này, đều quy về cho ta.