17
Trong phòng bệnh.
Giang Từ Yến khi còn là một cậu thiếu niên nằm bất động trên giường.
Bố mẹ anh không biết con trai đã tỉnh, vẫn đang đứng bên giường cãi nhau kịch liệt.
Đổ lỗi cho nhau vì không chăm sóc tốt cho con.
Cuối cùng, hai người giận dữ bỏ đi, để lại Giang Từ Yến cho chú Triệu quản gia lo liệu.
Sau đó, anh nghe chú Triệu kể — bố mẹ anh chuẩn bị sinh thêm đứa nữa.
Vì anh… đã không còn khiến họ hài lòng.
Tối hôm ấy, Giang Từ Yến lén lên sân thượng.
Anh không định làm chuyện dại dột, chỉ muốn ngồi ngắm trăng một lúc.
“Thật ra trăng hôm nay vẫn chưa tròn lắm đâu.
Ngày rằm sẽ có cả trăng lẫn sao, lúc đó mới đẹp.”
“Nếu chết rồi thì chẳng được nhìn nữa.”
Đến lúc ấy anh mới phát hiện trong góc tối có một cô gái —
cũng đang ngồi xe lăn.
Thấy anh im lặng, cô gái vẫn tiếp tục:
“Anh mới đến nên chưa biết, đồ ăn phục hồi ở đây ngon lắm.”
“Y tá buổi sáng còn mang hoa cho bọn em nữa đó.”
“Chết rồi thì đáng tiếc lắm!”
Giang Từ Yến thấy cô hơi ồn, định bảo cô im đi nhưng… lại không nỡ mở miệng.
Cô gái ấy cứ ngồi bên cạnh anh như thế,
thi thoảng bình luận vài câu về đêm trời đẹp hôm đó.
Có lẽ… như mẹ từng nói —
anh là kẻ yếu đuối, cần người bầu bạn.
“Anh bị cắt cụt chân.”
Giang Từ Yến đột nhiên mở miệng, lạnh lùng quan sát phản ứng của cô.
Nếu cô ấy lộ ra vẻ thương hại như bao người khác, anh sẽ lập tức đuổi đi.
“Thế thì anh có thể đeo chân giả mà! Như Iron Man ấy, siêu ngầu luôn!”
Cô gái hăng hái tới gần, kéo anh vào cuộc trò chuyện:
“Anh có xem phim siêu anh hùng không? Anh thích ai nhất?”
“…”
“Em học múa từ nhỏ, mười năm rồi.
Vốn định thi vào học viện vũ đạo chuyên nghiệp, bây giờ thì hết hy vọng rồi.”
“Bác sĩ nói em không thể vận động mạnh nữa.”
“Thật ra… em cũng từng định lên đây làm chuyện dại dột.”
“Nhưng hôm ấy gió to quá, giống như có người đang kéo em lại.”
“Tự nhiên thấy — không múa nữa cũng đâu có gì kinh khủng.”
“Vẫn còn nắng để phơi, giường để ngủ, đồ ăn để ăn mà.”
Câu chuyện dừng lại ở đây,
Giang Từ Yến thừa nhận trong lòng anh đã được an ủi.
Nhưng những điều được dạy từ bé khiến anh không thể thừa nhận sự yếu đuối hay nhu cầu được yêu thương.
“Cảm ơn.”
Giang Từ Yến mở miệng, giọng lạnh nhạt và xa cách.
“Cô cần bao nhiêu tiền?”
“Hả?”
Cô gái tròn xoe mắt.
“Lời an ủi của cô còn hiệu quả hơn bác sĩ tâm lý.
Tôi có thể trả 5.000 tệ một tiếng.”
Giang Từ Yến nghiêng đầu nhìn cô.
Anh không nói rõ hết ý, hy vọng cô hiểu được —
anh muốn cô ở lại thêm một chút.
Có thể trả thêm tiền.
“Xong luôn, tôi nghi là anh bị tai nạn đập trúng đầu rồi đấy.”
“Chỉ nói mấy câu mà đòi trả tiền á?”
Thời gian tập phục hồi chức năng là khoảng thời gian hiếm hoi Giang Từ Yến được thả lỏng trong cuộc đời mình.
Anh không cần lúc nào cũng phải căng thẳng để trở thành đứa trẻ ưu tú nhất trong giới.
Cơn đau thể xác vẫn còn trong giới hạn chịu đựng.
Huống chi…
mỗi ngày đều có Sở Tuyết Ý ríu rít bám lấy anh.
Cô như thể tự tưởng tượng ra một loạt kịch bản, cứ ngỡ anh sẽ âm thầm tự sát bất kỳ lúc nào.
Nên cứ cách một lúc lại xuất hiện trước mặt anh.
“Em mang cho anh quả cam này, siêu siêu ngon luôn. Sống thật tuyệt biết bao~”
“Đi phơi nắng với em đi, vừa ấm vừa dễ chịu mà còn miễn phí nữa~”
“Sao anh cứ đeo khẩu trang hoài vậy? Anh rõ ràng đẹp trai mà.”
Vì anh chưa thể thực sự chấp nhận việc mình trở thành người khuyết tật.
Chỉ cần vô tình nhìn thấy gương cũng sẽ kéo anh trở về khoảnh khắc vụ tai nạn.
Anh cần thời gian để chấp nhận.
Anh cũng muốn được chiếm trọn thời gian của Sở Tuyết Ý.
Nhưng cô ấy là một mặt trời nhỏ.
Các bệnh nhi trong bệnh viện đều rất yêu quý cô.
Luôn có một đám nhóc tíu tít đi theo sau cô, khiến anh chẳng thể cảm thấy bản thân đặc biệt.
May mà cô ấy cũng có lúc cần đến anh.
Ví dụ như khi cô vò đầu bứt tai vì bài toán khó.
Anh chủ động muốn giúp thì bị từ chối thẳng thừng:
“Không cần đâu, mấy người lớn lên ở nước ngoài như anh, dốt toán lắm.”
Giang Từ Yến: “…”
Vì muốn chứng minh mình là người Hoa chính gốc, Giang Từ Yến giảng bài cho cô ba lần liên tiếp.
“Sau này có thể hỏi anh bất cứ lúc nào.”
Bề ngoài thì cố giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng thì vui đến mức suýt bật cười thành tiếng.
Nhưng chẳng có “sau này” nữa.
Chiều hôm đó, mẹ anh bay tới, làm thủ tục xuất viện trong chớp mắt rồi ép anh về Anh.
Đến một cái chia tay tử tế cũng chẳng có.
Từ đó về sau, không còn ai gửi cam cho anh, cũng không còn ai đứng bên cạnh nhắc anh rằng:
“Trời đêm nay rất đẹp, nhìn sẽ khiến người ta cảm thấy hạnh phúc.”
Anh bị gửi đến trường nội trú hàng đầu ở Anh.
Học cách một mình lên sân thượng ngắm sao.
Khi nhớ cô, sẽ bay suốt 12 tiếng từ London về chỉ để được gặp.
Anh chỉ muốn khoe với cô chiếc chân giả mới.
Nhưng rồi…
anh thấy Sở Tuyết Ý đang khoác tay một người con trai khác.