4.
Hơn nửa năm sau cái chết của tam tỷ, hôn quân tới hành cung Giang Bắc tránh nóng. Ta và Lữ Dương tốn hai xâu tiền mới dò được chút tin tức.
Cung nữ nhỏ kia vừa lau nước mắt vừa nói với chúng ta:"Ta đã bảo các ngươi rồi, đừng hỏi thêm gì nữa. Nếu gây chú ý, cả hai ngươi cũng sẽ phải chết."
Nói xong, nàng lại thở dài:"Ngay cả những quý nữ thế gia còn như vậy, mạng của chúng ta, chỉ càng rẻ rúng hơn."
Lữ Dương thất thần tiễn người rời đi, quay lại thì thấy ta đang rửa mặt, lớp tro bụi thường ngày che phủ trên mặt dần bị tẩy sạch.
Dung nhan của ta chẳng những không vì những ngày tháng khổ cực mà tiều tụy, ngược lại còn thêm phần diễm lệ.
Nàng trố mắt nhìn ta, nước mắt lăn dài, run rẩy nói:"Chẳng lẽ ngươi thực sự là yêu tinh sao?"
Ta dựa vào tường, dáng vẻ kiều mị yếu ớt như không xương, không rơi lấy một giọt nước mắt, chỉ khẽ nói:"Các tỷ tỷ đều đã chết cả, lần này, rốt cuộc cũng chẳng ai ngăn ta đi làm yêu cơ hại nước nữa rồi."
Lữ Dương không biết rằng, ta vẫn còn một bộ vũ y, là tam tỷ năm đó mua trang sức đã cho người may cho ta.
Nàng ngây người nhìn chiếc váy lụa đỏ rực tay áo rộng rủ xuống như mây ấy, giọng run run:"Định Âm, nếu ngươi dám nói với đại tỷ, cả hai chúng ta đều không xong đâu."
5.
Ngày đầu tiên Triệu Khải tới hành cung, hắn đã gặp ta.
Trời nhá nhem tối, chỉ còn một vệt sáng màu cam nhạt hắt lên từ phía xa. Ta đứng trên những đèn đá giữa hồ, nhẹ nhàng múa lượn.
Chiếc váy đỏ tung bay, mê hoặc lòng người.
Triệu Khải, kẻ đã quen nhìn đủ loại mỹ nhân, trong khoảnh khắc đó lại ngỡ rằng mình đang thấy một tiên nữ từ trời cao hạ xuống.
Vũ khúc vừa dứt, ta khẽ mỉm cười, cúi người, dùng đôi chân trắng ngần khẽ khuấy nước hồ.
"Các tỷ tỷ, thật xin lỗi, ta không thể trở thành người mà các tỷ mong đợi."
Triệu Khải chưa kịp lên tiếng, ái phi bên cạnh hắn – Từ thị – đã sa sầm nét mặt:"Tiện nhân từ đâu tới dám cả gan mạo phạm bệ hạ, người đâu, lôi ra ngoài đánh chết!"
Nghe vậy, ta không hoảng hốt, chỉ chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt dịu dàng nhưng chỉ nhìn về phía đế vương:"Bệ hạ?"
Ta đứng dậy, chống chiếc gậy trúc, nhẹ nhàng bước từ những đèn đá trên mặt hồ đến cây cầu nhỏ giữa hồ.
Khuôn mặt ngây thơ, như không hay biết sự đời, nhưng lại mang một vẻ đẹp khiến người khác không thể rời mắt.
"Bệ hạ, Âm nhi đã làm gì khiến người phật lòng?"
Triệu Khải giơ tay, đẩy Từ thị sang một bên, mỉm cười tiến về phía ta:"Mỹ nhân có cốt cách ngọc, dung nhan tiên tử, ta chỉ sợ mình mạo phạm nàng mới đúng."
Ta cũng cười, nét cười trăm vẻ yêu kiều, như thể ánh mắt hắn đã bùng cháy trong lửa dục. Ta khẽ "ôi" một tiếng, nép mình vào lòng hắn:"Nếu vậy, bệ hạ không thể đánh chết Âm nhi được rồi."
Triệu Khải ngoái đầu, liếc Từ thị sắc mặt tái nhợt, rồi bế bổng ta lên:"Ta là thiên tử, thiên tử sẽ che chở nàng."
Dòng người theo sau hắn, có không ít phi tần mỹ lệ, nhưng chiếc lọng lộng lẫy chỉ che trên đầu ta.
Triệu Khải thấy chân ta trần trụi, suốt cả quãng đường, hắn không đặt ta xuống.
Ta dựa vào cánh tay hắn, vừa cười vừa ngẩng đầu, để lộ chiếc cổ dài trắng ngần.
Triệu Khải là một tên hôn quân trụy lạc và tàn bạo, từng gặp qua không biết bao nhiêu mỹ nhân.
Từ những nữ tử thế gia có kiến thức và khí chất, đến những cô gái dịu dàng ngoan ngoãn chốn thôn quê. Nhưng trước ta, dường như hắn không còn giữ được vẻ thản nhiên thường ngày.
Những mỹ nhân được dâng tặng khắp nơi, từ vẻ đẹp rực rỡ kiều diễm, dáng vẻ mảnh mai gợi tình, đến những người cao ngạo lạnh lùng không thèm nhìn đế vương.
Còn ta, ngoài nhan sắc mê hồn, ta hiểu hơn ai hết cách nào để khơi gợi, để trêu đùa trái tim một người.
Khiến hắn ngứa ngáy trong lòng, chẳng thể buông tay.
Trước cửa tẩm điện của đế vương ở hành cung Vạn Lâm là một hồ suối rượu, nơi thiết yến đêm để hoan lạc.
Ngày Triệu Khải đến hành cung, một lão ma ma đã sai chúng ta, những nô tài thấp hèn, dọn dẹp suối rượu. Rượu ngon và mỹ thực quý giá không ngừng được chuyển đến, tất cả đều đổ vào hồ.
Ngay đêm ấy, ta đã dụ Triệu Khải cùng ta vui thú trong suối rượu.
Hắn đỏ ngầu đôi mắt, bàn tay siết chặt lấy eo ta, không ngừng vùi mình trong khoái cảm:"Ngươi có phải là yêu tinh từ núi nào, chuyên ra để mê hoặc ta?"
Má ta nóng bừng, toàn thân bị hơi rượu hâm nóng, làn da phớt hồng. Mái tóc đen nhánh dính sát vào người, ánh mắt mê say nhưng vẫn giữ vẻ tỉnh táo.
Nghe hắn nói, ta cười lớn, lấy rượu hất lên người hắn, dùng cành cây vừa bẻ được mà khẽ quất:"Bệ hạ ăn thịt người ta rồi còn trách ta là yêu tinh, đúng là kẻ phụ tình!"