09.
Khi ta được phong Quý phi ở hành cung, phần lớn cung nhân hầu hạ đều là người cũ từ hành cung.
Ngoài những kẻ dưới trướng lão ma ma nghe lệnh của Lệ phi, còn có đám cung nhân từng quen thân với ta và Lữ Dương.
Tên thái giám nhỏ bé chẳng mấy nổi bật – Ô Đông – khi mới đến hành cung, vì tịnh thân không tốt mà suýt mất mạng. Chính Lữ Dương ngày ngày sắc thuốc, mỗi ngày một bát, mới cứu sống hắn.
Ta lạnh mặt nhìn nàng làm người tốt, nói:"Chi bằng để dành tiền mua cho ta hai lọ dầu bôi tay."
Nàng chỉ thở dài, lắc đầu bất lực:"Đây là điều cần làm. Kết giao thêm một người, khi chúng ta tìm thấy tiểu thư, sẽ có thêm một chỗ dựa."
Sau này, khi các tỷ tỷ đều đã mất, đến lúc trả thù, quả nhiên chúng ta có thêm một chỗ dựa.
Chuyện ban đầu rất nhỏ. Ô Đông lôi Ngưu Tráng ra ngoài định giết, nhưng Lữ Dương vừa khóc vừa gào lên cứu hắn. Sau đó, nàng nói với Ngưu Tráng rằng năm ngoái, nàng đã sinh cho hắn một đứa con, bảo hắn sống cho tử tế.
Ba ngày sau, Lữ Dương mua hai xác người, một lớn một nhỏ, rồi thiêu cháy đen trong phòng.
Ô Đông nói với Ngưu Tráng rằng, Lệ phi bảo gia đình hắn làm việc không tốt, tất cả đều phải chết. Sau đó, hắn lấy ra sợi dây thừng đã chuẩn bị sẵn, siết vào cổ Ngưu Tráng, lạnh lùng nói:"Nếu trách, chỉ có thể trách mạng ngươi thấp kém. Dẫu ngươi có dốc hết sức lực, cũng chẳng lay nổi một sợi tóc của những kẻ quyền quý."
10.
Ngưu Tráng giãy giụa điên cuồng muốn trốn thoát, nhưng vẫn bị Ô Đông siết đến chết ngạt.
Khi hắn tỉnh lại lần nữa, lại gặp một lão nô bị mù. Lão nói rằng cả gia đình mình đều bị bạo quân giết sạch, lão muốn đến hoàng thành để giết tên hôn quân ấy.
"Chỉ là, ta còn một chủ nhân tốt, người đã cho ta cơm ăn, cho ta việc làm. Nếu ta giết hoàng đế, chẳng phải gia đình chủ nhân ta cũng sẽ chịu họa lớn sao?"
Ngưu Tráng nhìn lão nô, lần đầu tiên đầu óc hắn thông suốt.
Trong tay ta và Lữ Dương, tài lực chẳng có bao nhiêu, mỗi bước đi đều là cuộc đấu mạng sống với những kẻ tự xưng là quý nhân.
Ai mạng cứng hơn, kẻ đó sẽ thắng.
11.
Gia tộc của Lệ phi chính là đôi môi và bàn tay cầm quân cờ của Triệu Khải.
Đế vương vốn dĩ luôn đa nghi, mà hôn quân càng ngu muội thì càng không thể dung thứ bất kỳ mối nguy hiểm nào bên cạnh.
Khi hắn bắt đầu nhận ra rằng, đôi môi kia, bàn tay kia đã có suy nghĩ riêng, thậm chí còn muốn quay ngược lại khống chế hắn, đó chính là lúc khởi đầu cho cái chết của Lệ phi.
12.
Vết thương trên vai ta chỉ là một vết xước, máu rỉ ra không đáng ngại.
Lúc nữ y băng bó và thoa thuốc, Triệu Khải luôn ở bên cạnh, chưa từng rời nửa bước.
Ta không khóc, chỉ cắn môi, cứng cỏi không thốt lên một tiếng nào.
Nhớ năm xưa, khi còn nhỏ, ta cũng từng bị thương. Năm ấy, đại tỷ mười hai tuổi, một bài thơ đã làm chấn động cả U Châu.
Phu nhân Thứ sử mang đến một viên minh châu lớn, đại tỷ nóng lòng sai người đi gọi ta, nói muốn dùng minh châu đó chế tác một bộ trâm hoàn cho ta.
Ta vì quá vui, bước nhanh vài bước, không để ý, trượt chân ngã. Đầu gối bị đá nhọn cào một vết sâu.
Ta không kìm được mà bật khóc nức nở.
Phụ thân vừa đi qua, trông thấy liền cau mặt, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ta:"Con gái thế gia mà chỉ vì một viên minh châu lại đi đứng luống cuống, còn ra thể thống gì!"