“Nhưng bây giờ anh ta ngoại tình, tôi có quyền lấy lại bức tranh đó.”
“Mong mọi người trong livestream làm chứng giúp tôi.”
Khán giả đông đến mức bình luận chạy nhanh đến không nhìn kịp.
Quà tặng ảo cứ thế nổ tung màn hình.
Tôi quay sang các bác công nhân và nói:
“Các chú giúp cháu hô khẩu hiệu nhé. Bao giờ nhà họ Trình ra giải quyết, chúng ta sẽ dừng.”
Mọi người đồng loạt gật đầu.
Tôi cầm loa hô trước:
“Nợ tranh không trả!”
Mọi người đáp:
“Trời không dung tha!”
Livestream bắt đầu nổ comment:
【666666】
【Chị đại xuất chiến rồi!】
Không bao lâu, người dân gần đó thấy livestream cũng kéo đến xem.
Cảnh tượng ngày càng náo nhiệt.
Cảnh sát nhanh chóng xuất hiện – rõ ràng là nhà họ Trình báo cảnh sát.
Một anh cảnh sát nói:
“Cô à, việc này đã gây ảnh hưởng đến trật tự công cộng rồi.”
Tôi lễ phép cúi đầu:
“Xin lỗi, tôi sẽ dừng lại.”
Thái độ của tôi khá tốt nên anh cảnh sát cũng tỏ ra thông cảm:
“Cô có thể kiện đòi tài sản bằng đường pháp lý.”
Tôi nghĩ đến công viên gần đó:
“Vậy nếu tụi cháu ra công viên gần đây, thì không tính là gây rối đúng không ạ?”
Anh ấy gật đầu:
“Ở công viên thì được.”
Thế là tôi dẫn cả đội quân đến công viên gần đó.
Thời tiết hôm nay dễ chịu, khoảng 4 – 5 giờ chiều ra công viên là hợp lý.
Lục Tiểu Tiên đi khắp nơi giải thích lý do.
Các ông bà lớn tuổi trong công viên nghe xong chuyện của tôi ai cũng bất bình.
Nhà nào chẳng có con gái.
Nếu con gái mình bị đối xử như vậy, ai mà không tức?
Thậm chí đội trưởng nhóm nhảy quảng trường còn nhường sân,
tham gia đội hình cùng hô khẩu hiệu với tôi.
Tôi chia thành ba nhóm, mỗi nhóm hô 10 phút rồi đổi ca.
Cảnh tượng vừa kỳ lạ vừa sôi động.
【NỢ TRANH KHÔNG TRẢ, TRỜI KHÔNG DUNG THA.】
Tôi còn dùng tiền khán giả tặng để mua nước, trái cây, phát cho mọi người.
Có cả tiết mục văn nghệ tự phát.
Tôi trở thành MC bất đắc dĩ.
Mỗi người biểu diễn xong đều quay sang nói:
【Nợ tranh không trả, trời không dung tha!】
Livestream của tôi ngay lập tức leo thẳng lên top 1 nền tảng.
Tôi mở Weibo.
Cộng thêm loạt hot search từ sáng nay, lại thêm sự xuất hiện của “nhân vật chính” như tôi,
trang đầu của Weibo lúc này đã bị nhà họ Trình chiếm trọn.
Tôi đương nhiên sẽ không bỏ qua độ hot này.
Trời bắt đầu sẩm tối, tôi nhìn vào ống kính livestream, nghiêm túc nói:
“Nếu dì Trình không trả lại bức tranh hôm nay, vậy thì mai tôi sẽ quay lại.
Tôi tin công lý nằm trong lòng mỗi người.”
Nhà họ Trình là danh gia vọng tộc, tôi không tin họ có thể trơ trẽn đến cùng.
Trong livestream, cư dân mạng cũng bàn tán sôi nổi:
“Đã chia tay rồi, món đồ quý giá thế này, nên trả lại thôi.”
Tuy vậy, cũng có vài ý kiến trái chiều:
“Tặng rồi thì còn đòi lại được à?”
Rõ ràng nhà họ Trình bắt đầu mua thủy quân (tài khoản ảo) để định hướng dư luận.
Nhìn những luận điệu đó, tôi lập tức tung đoạn chat giữa tôi và Trình Chi Khiêm.
Nội dung là: Sau khi biết tôi có một bức tranh Tống Hạc Niên để làm của hồi môn,
anh ta chủ động ngỏ ý muốn mượn bức tranh đó cho mẹ dùng tạm.
Vì dù sao tương lai chúng tôi cũng sẽ cưới nhau, sau này còn truyền lại cho con cái.
Toàn bộ đoạn chat không có lấy một chữ nào tôi chủ động nói sẽ tặng.
Theo nội dung đó thì rõ ràng là Trình Chi Khiêm mượn, không phải tôi cho.
Mà giờ chúng tôi không còn cưới xin gì nữa, nên anh ta phải trả lại.
Chuyện này khiến nhà họ Trình bị đẩy hẳn ra giữa tâm bão.
Cư dân mạng đồng loạt chỉ trích họ vô liêm sỉ.
Tôi cũng thấy vậy – đúng là không biết xấu hổ.
Mượn đồ không trả, còn định cãi cố.
Nếu không phải tôi từng nghĩ đến hoàn cảnh đáng thương của mẹ Trình Chi Khiêm —
bị chồng lạnh nhạt, bà nội có ý định nâng “tiểu tam” lên làm chính thất —
tôi đã chẳng mềm lòng mà đưa bức tranh ấy cho bà ta.
Cả đêm hôm đó, dư luận tiếp tục dậy sóng.
Sáng hôm sau, mẹ Trình không chịu nổi áp lực nữa, gọi điện cho tôi, nói sẽ trả lại tranh.
Tôi và Lục Tiểu Tiên cùng đi.
Dĩ nhiên, để không phụ lòng những người ủng hộ tôi, tôi vẫn bật livestream.
Chúng tôi hẹn gặp nhau ở sảnh một khách sạn.
Mẹ Trình mặt mày xám ngoét đưa bức tranh ra cho tôi.
Sáng nay tôi có lén xem cổ phiếu của tập đoàn Trình thị, tụt thẳng 10% – chắc bà ta đau đến phát sốt.
Có lẽ bị bà nội Trình gọi lên gõ đầu rồi.
Tôi mở bức tranh ra tại chỗ.
Nhìn thoáng qua, mặt tôi lạnh tanh.
Tranh là hàng giả.
Tuyệt đối không phải bức tranh tôi từng tặng.
Mẹ Trình nhíu mày:
“Hồi đó cô đưa tôi đúng bức này mà.”
“Chẳng lẽ chính cô đưa tranh giả, giờ còn định trở mặt vu oan?”
“Cô tính toán thật sâu đấy, định giăng bẫy nhà tôi à?”
Tôi cười lạnh:
“Tranh Tống Hạc Niên nào cũng có dấu chống giả.”
Tôi chỉ vào một góc tranh:
“Góc này phải có con dấu riêng của Tống Hạc Niên.”
Trước đây, khi Trình Chi Khiêm đưa tranh về cho mẹ xem,
anh ta từng gửi cho tôi một đoạn video cảm ơn – trong đó quay rõ con dấu xác nhận của tác giả.
Tôi đưa đoạn video đó ra trước mọi người.
Sắc mặt mẹ Trình lập tức khó coi đến cực điểm.
Cả livestream nổ tung.
Không ai ngờ một gia tộc lớn như vậy mà lại tráo tranh.
Chẳng ai ngờ một công ty tầm cỡ lại có thể thiếu liêm chính như thế.
Cư dân mạng lại dấy lên tranh luận:
“Công ty nhà họ Trình mà như thế này thì ai còn dám làm ăn với họ?”
“Đến cả tranh người ta tặng mà còn dám tráo, lòng tin nào còn tồn tại?”
Cổ phiếu Trình thị bị xả hàng liên tục.
Giữa lúc đó, mẹ Trình nhận được một cuộc gọi.
Tôi đứng gần, nghe rõ giọng cha Trình gào vào điện thoại:
“Đúng là phá hoại hết chuyện!
Ban giám đốc đang đòi bãi nhiệm chức vụ của tôi chỉ vì mấy tin đồn trên mạng!
Giờ bà còn đưa tranh giả cho người ta?!”
Mẹ Trình đứng không vững, suýt ngất.
Tôi lạnh lùng:
“Ngất cũng không thoát, tranh phải trả.”
Bà ta run rẩy, giơ tay chỉ thẳng vào mặt tôi, chưa kịp nói gì thì Trình Chi Khiêm xuất hiện.
Cuối cùng anh ta cũng chịu bước ra, không trốn sau lưng mẹ nữa.
Mấy ngày nay tôi mới nhận ra – Trình Chi Khiêm đúng là một dạng “trai bám váy mẹ”, chỉ là giấu kỹ.
Anh ta bước tới, ánh mắt u uất nhìn tôi:
“Hạ Tình, chúng ta nói chuyện riêng được không?”