Sau khi ly hôn với đối tượng liên hôn, tôi một mình ra nước ngoài.
Bảy năm sau, tôi dắt con trai trở về, bất ngờ gặp lại anh ta trên đường phố.
"Con mấy tuổi rồi?"
Tôi mỉm cười, chủ động trả lời trước:
"Sáu tuổi."
Người đàn ông quay đầu bỏ đi, còn nhóc con bên cạnh kéo kéo vạt áo tôi:
"Mẹ ơi, con bảy tuổi mà."
Tôi vội vàng bịt miệng con, người đàn ông kia lập tức dừng bước, xoay người lại, ánh mắt gắt gao nhìn tôi chằm chằm.
1.
Chu Kỳ Xuyên nhíu chặt mày nhìn tôi, anh ta ngồi xổm trước mặt tôi, gương mặt trong chớp mắt lại hiện lên vẻ kiên nhẫn và dịu dàng.
"Nói lại với chú một lần nữa, con mấy tuổi?"
Nhóc con giỏi quan sát sắc mặt, liếc nhìn anh ta rồi lại nhìn tôi, cúi đầu nhỏ giọng:
"Sáu tuổi."
"Con lại đánh nhau ở trường nữa hả? Con nghĩ mình cũng bảy tuổi như Barry là đánh thắng được nó à?"
Thằng bé với Barry đúng kiểu oan gia ngõ hẹp, mỗi lần đánh thua đều tức giận mắng tôi sinh muộn một năm, nếu nó bảy tuổi, chắc chắn sẽ thắng.
Nhưng những lời tôi giải thích, Chu Kỳ Xuyên rõ ràng chẳng nghe lọt tai.
Anh ta đứng dậy, ngỏ lời mời:
"Rảnh không?"
Chưa để tôi kịp từ chối, anh ta đã nói tiếp:
"Uống ly cà phê chắc vẫn có thời gian chứ?"
Tôi hiểu quá rõ tính cách của Chu Kỳ Xuyên, kiểu người không đạt mục đích thì không chịu buông, thôi thì dứt khoát nói rõ một lần cho xong.
Ngay gần đó có quán cà phê dành cho mẹ và bé, nhóc con vừa vào đã chạy tọt đến khu vui chơi, còn tôi và Chu Kỳ Xuyên ngồi đối diện nhau.
Phục vụ mang cà phê ra rất nhanh, tôi đưa tay nhận lấy, bắt gặp ánh mắt anh ta đang dõi theo từng động tác của tôi.
"Trẻ con không hiểu chuyện, anh đừng để bụng."
Tôi cười nhẹ, nhấp một ngụm cà phê.
"Em kết hôn rồi?"
"Ừ, kết hôn rồi."
Tôi gật đầu.
"Kết hôn được bao lâu?"
"Bảy năm."
Ánh mắt Chu Kỳ Xuyên trở lại, bật cười khẽ:
"Thế nhẫn cưới đâu?"
Tôi mới nhận ra từ nãy đến giờ anh ta cứ chăm chăm nhìn vào ngón áp út của tôi.
"Gần đây không đeo thôi."
"Không đeo, vậy vết hằn đâu?"
Anh ta nhìn tôi chằm chằm, như thể chắc chắn có thể lật tẩy tôi.
"Có ảnh không? Ảnh cưới, ảnh đời thường, chồng em là ai?"
Tay anh siết lại thành nắm đấm, thấy tôi im lặng, anh gõ nhẹ lên mặt bàn.
"Sao vậy? Nói dối không nổi à? Tôi hỏi lại lần nữa, đứa trẻ kia..."
Tôi ngắt lời anh ta:
"Thật sự không phải con anh."
Tôi lướt tìm ảnh trong điện thoại, tìm thấy tấm hình lúc nhóc con mới chào đời rồi đặt lên mặt bàn:
"Anh xem kỹ thời gian đi, sáu năm trước, lúc đó chúng ta đã ly hôn hai năm rồi."
"Còn cha của thằng bé là ai, tôi nghĩ tôi không có nghĩa vụ nói cho anh biết."
"Ly hôn hai năm?"
Anh lặp lại, như sực nhớ ra điều gì đó.
"Em có nhớ, đêm trước khi ly hôn... chúng ta hình như..."
"Dĩ nhiên là nhớ,"
Tôi mỉm cười,
"Chu tiên sinh không cần lo, đêm đó anh gọi tên người khác, tôi đã kịp thời đẩy anh ra."
Chu Kỳ Xuyên không nói gì thêm, chỉ ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đang nghĩ gì — mà tôi cũng chẳng muốn biết.
Tôi cất điện thoại vào túi xách, đứng dậy rời đi.
"Thư Nhã,"
Anh ta gọi tên tôi, trong mắt đầy ưu phiền,
"Đứa con năm đó nếu giữ lại... tính ra cũng lớn cỡ này rồi. Em nói xem, nó sẽ giống ai? Có hoạt bát như thằng bé bây giờ không?"
Tôi khựng chân, ngoái đầu lại nhìn anh ta, ánh mắt tràn đầy hận ý:
"Anh không có tư cách nhắc đến nó. Năm đó chính tay anh... đã giết chết con chúng ta."
2.
Chuyện giữa tôi và Chu Kỳ Xuyên quá dài.
Trong những năm tháng dài đằng đẵng, cái tên Chu Kỳ Xuyên đã chiếm trọn 27 năm thanh xuân của tôi.
Yêu – hận – giận – si mê, từ lâu đã vùi sâu trong ký ức, chỉ khi nhớ lại mới thấy âm ỉ nhức nhối.
Chu Kỳ Xuyên hơn tôi năm tuổi.
Từ nhỏ, tôi đã thích chạy theo sau anh, giấu kín tình cảm vào tim, ngoài miệng lại giả vờ thân thiết, anh anh em em.
Chúng tôi – một nhóm bạn lớn lên cùng nhau – cứ như thế quấn quýt cho đến khi Chu Kỳ Xuyên lần đầu yêu.
Anh yêu cuồng nhiệt đến mức vì cô gái đó mà dứt khoát cắt đứt quan hệ với gia đình.
Đám bạn lớn lên cùng tôi đều nói: Chu Kỳ Xuyên đúng là vì tình mà điên cuồng, dám buông cả quyền lực cao quý do tổ tiên ban cho.
Tôi nghe vậy, chỉ thấy xót xa.
Không nói nên lời, chỉ biết im lặng uống cạn từng ly rượu.
Sau khi tốt nghiệp, Chu Kỳ Xuyên bắt đầu khởi nghiệp.
Tôi biết mục tiêu cuối cùng của anh là muốn chứng minh với gia đình rằng mình có thể tự làm chủ cuộc đời.
Để có vốn đầu tư, một người kiêu ngạo như anh cũng sẵn sàng cúi đầu, cười gượng nịnh nọt.
Đáng tiếc, chỉ một câu nói của nhà họ Chu đã khiến anh rơi vào đường cùng.
Năm đó, anh rất hiếm khi tham gia tụ họp bạn bè.