11.
Tạ Yến bị truyền chỉ vào cung.
Khắp phố lớn ngõ nhỏ trong thành đều đang đồn đại rằng — Thượng thư Bộ Hộ, Tạ Yến, tham ô nhận hối lộ, bị Hoàng thượng bắt giữ.
Ta không tin.
Ta không tin Tạ Yến sẽ làm ra chuyện đó. Nhưng sự thực là… hắn đã không quay về.
Ta ôm theo những món đồ Tạ Yến từng thưởng cho, cùng với số bạc lương ít ỏi ta chắt chiu được, tìm đến vương phủ của Hoài An Vương.
Tiêu Hoài An vẫn phe phẩy chiếc quạt rách nát, bộ dáng chẳng chút bận tâm.
Ta giận đến mức dậm chân:
"Đại nhân nhà ta còn chưa xảy ra chuyện thì ngày nào ngươi cũng chạy tới phủ, huynh huynh đệ đệ thân thiết lắm cơ mà! Giờ thì sao? Thấy chết không cứu à?"
Tiêu Hoài An bất ngờ áp sát lại, ánh mắt đầy vẻ thăm dò:
"Chuyện Tạ Yến gặp nạn, ngay cả ta – người kết giao với hắn hơn mười năm – còn chưa sốt ruột, ngươi, một tiểu nha đầu chỉ mới quen hắn hai năm, cuống lên làm gì?"
Ta ấp a ấp úng mãi, cuối cùng cũng gượng ra một lý do xem như có vẻ đứng đắn:
"Ta... ta chịu ân huệ của đại nhân, được hắn nâng đỡ, tự nhiên phải lo lắng cho người là lẽ phải thôi!"
Tiêu Hoài An híp mắt cười:
"Ồ~ Ta không tin."
Ta tức tối lườm hắn một cái.
"Ngươi tin hay không cũng được. Nói đi, có cách nào cứu đại nhân nhà ta hay không?"
Tiêu Hoài An ôm chân giả vờ kêu rên:
"Cứu thì không cứu được. Nhưng có thể đưa chút bạc, để hắn sống dễ chịu hơn một chút."
Ta do dự mãi, cuối cùng cũng lấy ra chiếc hộp nhỏ đựng toàn bộ tài sản của mình, lưu luyến không rời đưa cho Tiêu Hoài An.
"Vậy... nhờ cậy vương gia."
Ngày hôm sau, khi ta đang ủ rũ ngồi trên bậc thềm ngẩn người thì — Tạ Yến trở về.
Áo mũ chỉnh tề, thần sắc thong dong, chẳng có lấy nửa phần chật vật của kẻ bị giam giữ.
Ta mừng rỡ trong lòng, nghĩ bụng: chắc là nhờ số bạc của ta đã phát huy tác dụng rồi.
Trong mắt Tạ Yến mang theo ý cười:
"Thấy ta trở về, ngươi vui vậy sao?"
Ta gật đầu thật mạnh.
"Tiêu... Tiêu Hoài An Vương cũng coi như giữ chữ tín, là người có thể kết giao."
Thấy Tạ Yến nhíu mày tỏ vẻ khó hiểu, ta liền đem chuyện hôm qua đến Hoài An Vương phủ, tỉ mỉ kể hết một lượt.
Không ngờ Tạ Yến lại nhẹ giọng nói lời xin lỗi:
"Đều là lỗi của ta. Đáng ra nên sai người về báo cho ngươi biết một tiếng.Thật ra... Thánh thượng chỉ triệu ta vào cung để bàn chuyện lập Thái tử mà thôi.Những lời đồn đại bên ngoài, chẳng qua chỉ là để đánh lạc hướng tai mắt, ta chưa từng bị giam giữ."
Ta giận dữ giơ tay đấm thùm thụp vào ngực Tạ Yến:
"Trả bạc cho ta! Đó là toàn bộ gia sản ta khổ cực tích góp được đấy!"
Tạ Yến bỗng vươn tay nắm lấy cổ tay ta, ánh mắt sâu lắng:
"Trong toàn bộ Tạ phủ này, ngươi vừa ý thứ gì, ta đều có thể cho ngươi."
Một trận da gà nổi khắp người, ta vội vùng tay thoát ra, toan chạy thẳng tới phủ Hoài An Vương đòi bạc.
Chỉ nghe Tạ Yến nhẹ giọng cản lại:
"Thực ra, không cần phải phiền phức như vậy."
Tạ Yến giữ chặt lấy tay ta: