5.
Tôi cầm điện thoại chạy vội xuống lầu.
Cậu ấy đến có vẻ rất vội, mái tóc đen bị gió thổi rối tung, thậm chí chân còn mang dép lê.
Trình Trạm nhìn tôi, giọng sốt ruột mà đầy lo lắng: “Tay cậu sao rồi? Ngã có nghiêm trọng không?”
“Hả?” Tôi ngây ra một lúc, đầu óc chập mạch, còn vung tay múa loạn một cái, “Không sao mà, tay tôi khỏe ru.”
Cậu ấy thở phào: “Vậy thì tốt rồi, tốt rồi. Tôi còn tưởng…”
“Tưởng tôi lên lầu quên mang não rồi ngã gãy tay à?”
Tôi mở điện thoại ra, màn hình vẫn dừng ở giao diện game thua trận. Tôi run rẩy chỉ vào Dao bên đội mình.
“Cậu là… người hỗ trợ à?”
“Ừ.” Cậu ấy gãi đầu, cười ngượng ngùng, “Dao của tôi chơi cũng ổn chứ?”
“Ổ-ổn lắm…” Tôi lúng túng, không buồn thắc mắc sao một anh chàng đẹp trai sáng láng lại đi chơi Dao. Bởi vì, ID Vương giả vinh diệu của tôi là: “Khỉ đầu chó ngây thơ 81 tuổi.”
Đó là cái tên tôi vừa đổi mấy hôm trước bằng tấm thẻ đổi tên duy nhất.
Lúc ấy còn thấy cái tên này vừa thanh tân thoát tục lại bình dân, bình tĩnh mà vẫn phảng phất chút e thẹn, lại còn mang vẻ đẹp hoang dã.
Còn bây giờ, Khỉ đầu chó đau khổ chỉ có thể âm thầm cầu nguyện cậu ấy đừng chú ý đến ID của tôi.
Nhưng đời không như mơ. Cậu ấy cái hay không nói nói ngay cái dở: “ID của cậu cá tính thật. Khỉ đầu chó cái à ha ha ha…”
“Cảm ơn nhé.” Tôi mỉm cười hiền hòa. “Cậu cũng không tệ đâu: Dê lười biếng.”
Đến đi, tổn thương lẫn nhau đi!
Mặt Trình Trạm cứng lại: “Vậy nếu không có chuyện gì thì tôi về trước nhé.”
Tạm biệt Trình Trạm xong, tôi mua ngay thẻ đổi tên trong đêm.
Hu hu hu, cái kiếp khỉ cái này tôi chịu không nổi thêm một giây nào nữa!
Lần sau đổi tên tôi nhất định sẽ đổi thành: Hoa hồng nửa đêm đau lòng!
6.
Vừa về tới nơi, việc đầu tiên tôi làm là đổi ghi chú cho Trình Trạm.
Bài học đau đớn cỡ nào! Nếu lúc trước tôi ghi chú tên thật của cậu ấy thì đâu đến nỗi giờ lúng túng thảm hại thế này.
Đột nhiên tôi nhớ ra, chỉ vì một câu nói bâng quơ của mình mà người ta lặn lội chạy tới tận đây, vậy mà thủ phạm như tôi còn chưa xin lỗi người ta.
Lòng cực kỳ áy náy, tôi soạn một tin nhắn:
“Xin lỗi nhé bạn Trình Trạm, tôi chỉ đùa thôi. Cũng cảm ơn cậu đã chạy tới xem tôi thế nào.”
Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo. Trình Trạm vừa khéo cũng gửi cho tôi một tin nhắn.
Là ảnh chụp thẻ căn cước.
Tôi khó hiểu bấm mở.
Cô gái trong ảnh buộc đuôi ngựa cao, miệng cười toe vui vẻ, ánh mắt trong veo lộ vẻ ngu ngốc.
Đây không phải là tôi sao?
Tôi vội lục ví.
Từ ngăn để căn cước của mình, tôi rút ra căn cước của Trình Trạm.
Tôi tê dại, hoàn toàn tê dại rồi.
Từ chuỗi sự kiện hôm nay mà nói, tôi không có ý đồ bất chính với cậu ấy chắc không ai tin.
Tôi chụp ảnh gửi lại: “Xem khi nào cậu rảnh thì chúng ta đổi lại nhé.”
“Thứ tư được không? Thứ tư tôi không có tiết.”
“Không không không, thứ tư tôi bận. Thứ sáu đi.”
“Được.”
Tôi cũng không ngờ rằng thứ tư lại gặp cậu ấy.