Mời vừa rồi bác gái Chu không chấp nhận việc ở riêng, nhìn thấy dáng vẻ này của Tôn Tiêu Nhu thì bà lập tức nhảy dựng lên.
"Đây là phòng ở nhà tôi, cho cô thuê là đã cho cô mặt mũi, không cho thuê cũng là lẽ dĩ nhiên. Cô đã gả cho Đổng Kiến Thiết, tại sao không dọn đến nhà của nó mà ở?"
Những người khác sôi nổi phụ họa theo, họ đều cảm thấy Tôn Tiêu Nhu này thật sự rất kỳ quái. Đã đăng ký kết hôn với Đổng Kiến Thiết mà còn tiêu tiền thuê phòng riêng bên ngoài. Thật sự khiến người khác thấy khó hiểu.
Vì vậy, khi giữa trưa Đổng Kiến Thiết tan làm về nhà ăn cơm thì nhìn thấy chị em nhà họ Tôn túi lớn túi nhỏ mà dọn đồ về nhà mình.
Đổng Kiến Thiết trừng mắt nhìn cảnh tượng này, hắn không thể tin được hạnh phúc lại tới đột nhiên như vậy.
"Nè nè nè, để anh làm cho, để anh làm cho, em nghỉ ngơi một chút đi."
Trong lòng hắn mừng như điên nhưng trên mặt cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh. Đổng Kiến Thiết nhấc chân chạy tới trước mặt Tôn Tiêu Nhu đang dọn đồ, cầm lấy đồ trong tay đối phương.
Tôn Tiêu Nhu bị động tác đột ngột làm cho hoảng sợ nhưng nhìn thấy là Đổng Kiến Thiết lúc này cô ta mới đè lửa giận trong lòng xuống.
Cô ta phát hiện từ sau khi vào ở khu nhà này thì tính tình của mình càng ngày càng tệ.
"Anh đã về rồi à!" Giọng điệu quen thuộc nói ra từ trong miệng đối phương khiến trái tim Đổng Kiến Thiết đập chậm mất nửa nhịp.
"Ừ…… Anh về rồi!"
Đổng Kiến Thiết lộ rõ nét mặt vui vẻ như vậy, đối với mọi người xung quanh mà nói thì còn khá mới lạ.
"Nè, Yến Tử. Con nhìn bọn họ đi, đúng là vợ chồng son có tình cảm đó!"
Dưới hành lang dãy nhà phía tây, Hà Ngọc Yến mới vừa ăn trưa xong đang đứng ở đó nói về chuyện việc chuẩn bị đồ ăn tết với thím Giang. Cô nghe thấy lời này thiếu chút nữa đã cười ra thành tiếng.
Từ góc độ của cô, vừa vặn có thể nhìn thấy bộ dáng trợn mắt của Tôn Tiêu Nhu. Có thể hình dung rằng đồng chí nữ này cũng không thích Đổng Kiến Thiết như trong tưởng tượng của bọn họ. Nếu cô ta thật sự thích, bây giờ sẽ không có biểu cảm như vậy.
Nhưng biểu hiện của Đổng Kiến khiến mọi người hơi bất ngờ. Trong cốt truyện của cuốn sách gốc cũng không nhắc nhiều đến Tôn Tiêu Nhu, chỉ dùng một cụm "ánh trăng sáng" để tóm tắt về cô ta.
Mà trong thực tế khi Đổng Kiến Thiết đối mặt với Tôn Tiêu Nhu có biểu hiện giảm trí thông minh, cũng có thể nói là kẻ yêu đến lú lẫn.
Chẳng lẽ tòa nhà này rất thừa những kẻ cuồng yêu như vậy sao?
Những bác gái vây xem khác không nghĩ nhiều như Hà Ngọc Yến. Bọn họ thích thú nhìn tương tác của cặp vợ chồng mới cưới, thỉnh thoảng trêu ghẹo vài câu. Thật sự rất náo nhiệt!
Đổng Kiến Thiết bị bọn họ trêu chọc đến mức lòng vui như nở hoa. Ngược lại, nụ cười của Tôn Tiêu Nhu càng cứng đờ hơn.
Qua một lúc lâu, rốt cuộc họ cũng dọn đồ xong rồi. Hà Ngọc Yến còn nghĩ rằng các bác gái sẽ tan cuộc. Không ngờ rằng bọn họ đã đi vào nhà họ Đổng, ai nấy bắt đầu hỏi thăm cách sắp xếp phòng ốc của nhà họ Đổng.
Giọng nói cãi cọ ồn ào khiến Hà Ngọc Yến đứng đối diện cũng hơi trợn mắt há hốc mồm.
"Sao hả, con có muốn đi xem náo nhiệt không?"
Thím Giang thấy cô nhìn chằm chằm vào nhà họ Đổng còn tưởng cô muốn đi xem náo nhiệt.
"Không không không, không cần."
Sự náo nhiệt ở nhà họ Đổng không dễ xem lắm, không cẩn thận sẽ liên lụy lên mình.
Quả nhiên, suy nghĩ này của cô còn chưa biến mất. Nhà họ Đổng bên kia đã truyền đến tiếng cãi nhau.
Thím Giang vừa nghe, không rảnh lo mời Hà Ngọc Yến đã chạy từ dưới hành lang đến nhà họ Đổng ở đối diện.
Hành động này khiến Hà Ngọc Yến cười ra thành tiếng.
"Thế nào?" Cố Lập Đông đi ra từ nhà chính, anh nghe thấy giọng vợ.
"Anh không đi làm sao?" Cố Lập Đông lắc đầu: "Ngày mai anh sẽ đi hỗ trợ phát quà tết, công việc năm nay đã xong hết rồi."
Buổi sáng chủ yếu là anh đi gọi điện thoại cho đội trưởng Hoắc ở bên kia, thuận tiện hiểu thêm một ít về nhà họ Tôn.
Hà Ngọc Yến vừa nhìn thấy biểu cảm của chồng, cô biết anh lại suy nghĩ về chuyện của nhà họ Tôn.
"Đừng để ý đến bọn họ, dù sao chúng ta cũng không liên quan đến chuyện này. Anh nên suy nghĩ tết năm nay sẽ sắp xếp hành trình đi chúc tết như thế nào đi!"
Hà Ngọc Yến duỗi tay vỗ vỗ bờ vai chồng, mỉm cười định đi về phòng xem con gái đang làm gì. Kết quả cô nhìn thấy thím Giang vội vàng chạy về, biểu cảm còn là kiểu một lời khó nói hết.
"Ay da, Yến Tử. Con thật sự bỏ lỡ rồi."
Hà Ngọc Yến tò mò nhìn qua.
"Vừa rồi bác gái Trịnh thiếu chút nữa đã đánh nhau với Tôn Tiêu Mỹ. Không sai, chính là đứa em gái của con dâu chị ấy đấy. Con nói xem nhà họ Đổng chỉ có một căn phòng, cô ấy là một cô gái mới lớn nên không dễ sắp xếp. Bác gái Trịnh định kêu cô ấy quay về chỗ ở trước khi xuống nông thôn, bằng không thì đến nhà họ hàng ở trước nhưng con bé không thích."
Chuyện nhà như vậy khiến Hà Ngọc Yến cảm thấy thật sự mở rộng tầm mắt.
"Vậy không có đánh nhau đúng không ạ?"
Thím Giang lắc đầu: "Không! Khi muốn đánh nhau thì Tôn Tiêu Nhu đã đứng ra ngăn cản. Cô ta nói tạm thời để em gái ở nhà chính, hai ngày này cô ta sẽ đi ra ngoài tìm nơi sắp xếp. Sau khi cô ta vừa nói lời này ra thì đến lượt Đổng Kiến Thiết cảm thấy không vui."
Nói tới đây, thím Giang làm mặt quỷ với Hà Ngọc Yến.
Cố Lập Đông vừa thấy đã biết ngay là có anh ở chỗ này thì thím Giang không dễ nói chuyện. Anh xoay người đi về phòng, chuẩn bị sắp xếp một chút việc ăn tết.