Đến chạng vạng tối, Cố Học Vinh và Cố Học Phương đều dẫn nửa kia của mình và con cái đến ăn bữa cơm đoàn viên.
Chờ lúc bọn trẻ ăn no lên lầu chơi, cuộc nói chuyện thực sự của người lớn mới bắt đầu.
"Lúc đầu năm, tôi nhờ người ở Hồng Kông điều tra chuyện nhà họ Tôn sau đó mới về nước M. Lần này trở về, còn cố ý dừng lại ở Hồng Kông vài ngày, lấy được một số tin tức về nhà họ Tôn."
Hà Ngọc Yến ngồi bên cạnh chồng, hai tay nắm chặt chờ đợi tin tức tiếp theo.
"Năm đó những người của băng đảng trên chuyến tàu kia quả thật có liên quan đến Tôn Đại Phát. Lúc ấy khi tôi bị thương không để ý đến Tôn Đại Phát. Nhưng mà có người cùng trên thuyền thấy được Tôn Đại Phát dẫn theo hai con trai, thuận lợi đi xuống thuyền, cũng không có ai lục soát hành lý của bọn họ."
Kết quả này mọi người đều đã đoán được nhưng nghe đến vế sau vẫn khiến người khác cảm thấy khiếp sợ.
"Không phải ông ta là người Bắc Thành chính gốc sao. Gia đình nhiều đời ở tại Bắc Thành, tại sao lại quen biết người bên Hồng Kông?"
Cố Minh Hà biết Tôn Đại Phát, dù hai nhà quan hệ không thân thiết nhưng từ đời cha mẹ đã quen biết nhau. Bà hiểu rõ về lai lịch nhà họ Tôn.
"Có lẽ là trong những năm nhà hắn mở tiệm cầm đồ kia, quen biết nhiều người tốt xấu lẫn lộn. Tôi nhờ vài người trung gian bên băng đảng bên kia đã xác nhận rằng hắn có cấu kết với những người đó. Nhưng đã nhiều năm trôi qua như vậy, băng đảng đã sớm thay đổi rất nhiều người lãnh đạo. Bây giờ chỉ có thể xác nhận được những chuyện cũ này. Trước mắt nhà họ Tôn ở chỗ nào, tạm thời không ai có thể chắc chắn được câu trả lời."
Hà Ngọc Yến nghe những thứ này, cảm thấy mình như đang xem phim Hồng Kông. Tôn Đại Phát này đúng là có bản lĩnh lớn, còn có thể quen biết được với băng đảng thời đó.
Mà những người khác khi nghe tin không tìm được nhà họ Tôn, ai cũng đều cảm thấy rất thất vọng.
Cố Minh Lý thấy vậy, nói nốt chuyện cuối cùng đã điều tra được ra: "Lúc ấy khi Tôn Đại Phát dẫn theo hai con trai xuống thuyền, hành lý không bị lục soát, cộng thêm vụ án mất trộm vàng ở cửa hàng xảy ra trước đó, hoàn toàn có thể chắc chắn trên người Tôn Đại Phát cũng mang theo không ít vàng."
Vụ án này đến giờ vẫn chưa tìm lại được số vàng bị mất trộm. Đội trưởng Hoắc bên kia đã truy tìm nhiều năm, trước mắt vẫn chưa từ bỏ.
"Trong những người giàu có ở Hồng Kông có một nhà họ Tôn. Hoàn cảnh tương đối phù hợp với tình huống của Tôn Đại Phát. Người này mở rất nhiều tiệm trang sức ở Hồng Kông, chủ yếu làm về chế tác khai phá ngọc thạch, các loại vàng bạc và những đồ trang sức đắt tiền. Nhà họ Tôn này phát đạt từ hơn mười năm trước. Trong nhà có hai con trai đã trưởng thành, sau đó cưới một người vợ trẻ tuổi, người vợ này sinh thêm cho hắn hai cô con gái."
Nghe đến đây, Hà Ngọc Yến tin rằng Cố Minh Lý đã gặp chủ tiệm trang sức họ Tôn.
Quả nhiên, câu sau ông liền nói: "Gia đình này sống rất kín tiếng ở Hồng Kông, danh tiếng có vẻ rất sạch sẽ. Tôi nhờ người trung gian gặp được đối phương tại một buổi tiệc, trông rất giống Tôn Đại Phát nhưng cũng có chỗ không giống."
Hà Ngọc Yến nghĩ về nhiều tình tiết từ các bộ phim thời sau, không nhịn được nói: "Có khi nào làm phẫu thuật thẩm mỹ không?"
Nghe thấy cụm từ này, Cố Minh Lý vỗ tay, cười phá lên: "Yến Tử, con cũng nghe nói đến phẫu thuật thẩm mỹ rồi à!"
Ngoại trừ Cố Quang Thịnh ra, những người khác đều chưa nghe qua phẫu thuật thẩm mỹ là gì. Mọi người tò mò nhìn chằm chằm Hà Ngọc Yến.
Lúc này, Cố Quang Thịnh lên tiếng: "Bên quân khu cũng có loại phẫu thuật này, chủ yếu là để phục hồi các vết thương trên khuôn mặt."
Nói cách khác, loại phẫu thuật này không phải kiểu ai có ngũ quan bình thường đều có thể đi làm phẫu thuật như sau này.
"Bên nước M đã có rất nhiều bang thực hiện phẫu thuật thẩm mỹ. Tôi cũng từng nghi ngờ điều này nhưng mà không có bằng chứng, mà nơi đó lại là Hồng Kông. Chúng ta không có cách nào chứng minh điều đó."
Đổi tên, phẫu thuật thẩm mỹ, lại sống ở Hồng Kông. Với các điều kiện thực tế hiện tại, quả thật không có cách nào làm gì với bọn họ.
Ngay cả đội trưởng Hoắc, trước đây hắn cũng chỉ sắp xếp trả lại căn nhà cho nhà họ Tôn để thử xem thái độ của nhà họ Tôn. Nếu như đối phương thấy Bắc Thành không còn nguy hiểm, có thể sẽ quay lại vào một ngày nào đó.
Vì điều này, trong hai năm qua, đội trưởng Hoắc và mọi người đã hoàn toàn im ắng. Không có động tĩnh nào liên quan đến nhà họ Tôn.
"Tạm thời chúng ta cũng không thể làm gì nhà họ Tôn." Cuối cùng đưa ra kết luận như vậy, Cố Minh Lý chỉ biết thở dài.
"Tuy nhiên, lần này ở Hồng Kông bọn tôi đã liên lạc được với nhiều người từng ở trên cùng chiếc thuyền đó. Có lẽ họ ở gần đây, họ sẽ trở về thăm quê hương."
Đây được xem là một tin tốt. Mặc dù sự kiện trên thuyền đã xảy ra nhiều năm trước, những người này trở về quê hương coi như là đã thay đổi nhưng ít nhất cũng cho người thân bạn bè trong nhà một câu trả lời.
Chứng minh rằng mình không chết, mà vẫn sống rất tốt.
Cuối cùng, Cố Minh Lý nhắc đến Tiền Gia Hưng.
"Còn nhớ Tiền Gia Hưng ở trong khu nhà chung các con không? Lần này cậu đi đến Hồng Kông, cố ý gặp anh ta. Anh ta đồng ý sẽ liên kết với một số người sống sót, trước hết để ý đến cửa hàng châu báu nhà họ Tôn. Có tin tức mới sẽ thông báo ngay cho chúng ta."
Tiền Gia Hưng là con trai của ông Tiền ở trước khu nhà. Khoảng thời gian trước đối phương đã trở về Hồng Kông. Có đối phương nhắc nhở, bọn họ cũng có thể nhận được nhiều thông tin hơn.