1
Ba ngày trước, thích khách tập kích.
Ta liều mình cứu giá, che chắn cho hoàng thượng.
Trong điện Kim Loan, văn võ bá quan quỳ tụ, hoàng thượng ôn hòa hỏi ta:
“Khánh gia, ngươi có nguyện ý làm Thái tử phi chăng?”
Ta quả quyết lắc đầu:
“Thần nữ… không nguyện.”
Lời vừa dứt, Thái tử Tạ Uẩn bóp nát chén trà trong tay, gằn giọng:
“Cẩn Hoan! Đừng trẻ con nữa!”
Hoàng thượng liếc hắn một cái, lại quay sang ta, giọng trầm ổn:
“Vì sao? Trẫm biết ngươi và Thái tử từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, tình ý tương thông cơ mà.”
Ta thản nhiên giơ tay, chỉ vào góc điện — nơi Vương gia tự bế đang lặng lẽ ngồi:
“Hắn từng cùng ta chung chăn gối, đương nhiên phải gánh trách nhiệm.”
Tạ Vi Trần bất ngờ ngẩng đầu, mặt đỏ bừng, ấp úng:
“Không… không… không…”
Ta điềm nhiên, còn giả vờ e thẹn:
“Hắn nói… mỗi một ngày.”
“Bộp!” — một tiếng nặng nề vang lên, Tạ Vi Trần ngã quỵ, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
Ta thản nhiên giải thích:
“Là bởi mừng quá nên ngất thôi.”
Tạ Uẩn nghiến răng, nắm chặt tay ta:
“Phụ hoàng, xin bớt giận. Cẩn Hoan vì giận nhi thần nên mới hồ ngôn. Nhi thần thay nàng tạ tội.”
Hoàng thượng trầm ngâm, khóe môi lại cong thành nụ cười:
“Vi Trần mười mấy năm chưa từng thốt lấy một câu. Xem ra cưới ngươi rồi, mới có thể mở miệng. Hảo, hảo… sau này các ngươi phải đồng tâm hiệp lực, cầm sắt hòa minh.”
Sắc mặt Tạ Uẩn trắng bệch:
“Phụ hoàng… nhi thần…”
Hoàng thượng lạnh lùng ngắt lời:
“Thế nào?”
Hồi lâu sau, Tạ Uẩn mới đành buông tay ta.
2
Sau yến tiệc, tiếng ca múa vẫn huyên náo phía sau.
Ta lặng lẽ rời đi, tìm một mảnh sân trống.
Cất bước chạy thẳng.
Gió rít bên tai.
A— đây mới chính là vị tự do.
Kiếp trước, ta đã lựa chọn Thái tử Tạ Uẩn.
Hắn từng thề nguyền: “Cả đời này, chỉ yêu một mình nàng.”
Thế nhưng về sau, hắn lần lượt nạp đủ hạng nữ nhi công thần, nói là “cân bằng triều cục”.
Ta từng hỏi thẳng:
“Vậy khi huynh cưới muội muội ta, Thẩm Nam Tâm, có phải cũng để thiên vị phụ thân thêm một phần?”
Tạ Uẩn cụp mắt nhìn ta.
Ta nhìn thẳng lại, trong sáng, không chút né tránh.
Hồi lâu, hắn vung tay áo bỏ đi.
Chỉ sai người đán/h gã/y đôi chân ta.
Rồi nhốt ta vào lãnh cung.
Lãnh cung, quả thực lạnh lẽo thấu xương.
Thẩm Nam Tâm còn phóng hỏa, cười rằng muốn “ban thêm chút hơi ấm”.
Ta lết đến cửa, không cam tâm chế//t mòn trong góc tối.
Nàng ta váy đỏ xinh diễm, đứng trước cửa, cười tàn nhẫn:
“Thái tử ca ca sợ muội chịu hãm hại, chỉ đành để tỷ làm vật hi sinh. Nay đại cục đã định, tỷ có thể an tâm nhắm mắt.”
Ngọn lửa cuồn cuộn nuốt trọn, dầm xà rơi nện xuống lưng ta.
Cuối cùng, ta chẳng thể bò ra nổi.
Chỉ cố rướn cổ, nhìn qua bức tường đỏ.
Nhưng ngoài kia… vẫn chỉ là bức tường đỏ.
Không, khoan… còn một bóng áo vàng rực.
Tạ Uẩn loạng choạng chạy đến, gào khản đặc:
“Cẩn Hoan… Cẩn Hoan…”
Ta dồn hết hơi tàn, giơ ngón giữa về phía hắn.
Nam nhân bỉ ổi hại đời ta.
Ông trời bất công hại kiếp ta.
3
Một trận gió thốc qua.
Ta bị hắn dồn vào vách đá.
“Thẩm Cẩn Hoan! Nàng muốn gì?”
Tạ Uẩn siết chặt, giọng khàn khàn, mắt đỏ hoe.
Ta không kìm được, giáng cho hắn một cái tát:
“Thái tử tự trọng! Ta nay đã là đệ tức của ngài!”
Hắn nghiến răng, cười lạnh:
“Nàng tưởng ta để tâm?”
Ta lùi hai bước, trầm giọng:
“Ta lại nghĩ, ngài không dám.”
Tạ Vi Trần mới là hoàng tử được hoàng thượng thương nhất.
Chỉ tiếc thuở bé mắc chứng tự bế, chẳng giao tiếp cùng ai.
Nếu không, ngôi Thái tử đã chẳng đến lượt Tạ Uẩn.
Ánh trăng lạnh lẽo.
Tạ Uẩn ngẩng đầu, giọng mang sương giá:
“Ngay cả nàng cũng thiên vị hắn?”
Ta gật đầu dứt khoát:
“Đúng. Ta yêu hắn. Ta yêu hắn. Ta yêu hắn. Nghe rõ chưa?”
Tạ Uẩn sững lại, rồi cười gằn:
“Không thể nào! Nàng gạt ta.”
Hắn cúi đầu, khàn giọng: