Còn vị Thừa tướng phụ thân của ta, một người vốn khôn khéo hơn cả hồ ly, lại cưng chiều Tống Vãn Tâm đến mất cả lý trí.
Ông ta biết rõ tội danh lừa gạt An Vương một khi bị bại lộ sẽ là tử tội giết không tha, nhưng vẫn bất chấp mạo hiểm…
Còn ta thì sao?
Ta đương nhiên là nhặt được của hời rồi!
An Vương chính là bảo bối trong lòng Hoàng thượng. Ngoài việc không truyền ngôi cho hắn, Hoàng thượng gần như muốn gì cho nấy. Huống hồ, bản thân An Vương lại cao lớn tuấn tú, là tình lang trong mộng của vô số quý nữ kinh thành.
Ấy vậy mà ngoài Tống Vãn Tâm ra, hắn chẳng để mắt đến bất kỳ nữ nhân nào. Tuổi đã quá hai mươi mà đến một thị thiếp thông phòng cũng không có.
Mấy tháng đầu mới gả cho Sở Thanh, ta quả thực đã sống trong lo âu sợ hãi, đêm không thể ngủ yên.
Ta chỉ sợ hắn nhìn ra sơ hở rồi chém đầu mình!
Nhưng dần dần, ta không còn sợ hãi nữa.
Bởi vì hắn đối xử với ta quá tốt, quá tốt.
Tốt đến mức ta cảm thấy, cho dù sự việc có bại lộ và bị hắn giết chết, kiếp này của ta cũng đáng…
Một kẻ ích kỷ như ta chỉ có một hy vọng duy nhất, đó là Tống Vãn Tâm và Hứa Nghiên Thư có thể ân ái hạnh phúc đến trọn đời!
Như vậy, ta mới có thể yên ổn cùng Sở Thanh bạc đầu giai lão.
Thế nên tối nay tại cung yến, khi thấy Hứa Nghiên Thư sau bao năm đèn sách cuối cùng đã đỗ Trạng nguyên, đoán được tiền đồ gấm hoa của hắn, ta thực sự vui mừng từ tận đáy lòng.
Ai ngờ, những lời tiếp theo của Trưởng công chúa lại khiến ta hoàn toàn hỗn loạn.
3