Dãy số ấy, chính là thứ mà mỗi lần Cố Nghiễn say rượu, anh ta thường mân mê gương mặt nghiêng của tôi và vô thức lẩm bẩm.
Tôi từng ngây thơ nghĩ đó là một ngày kỷ niệm nào đó của chúng tôi, còn len lén thấy ngọt ngào.
“Cạch.”
Một tiếng vang nhỏ.
Ổ khóa mở ra.
Bên trong là những tập hồ sơ xếp ngay ngắn.
Một tập cứng màu be đập ngay vào mắt tôi, nhãn dán trên bìa chỉ có một chữ: “Nguyệt.”
Nét chữ sắc bén, mạnh mẽ, đúng là bút tích của Cố Nghiễn.
Ngón tay tôi lạnh ngắt khi kéo nó ra.
Mở ra.
Bên trong là cả một xấp dày đặc những bức ảnh.
Toàn bộ đều là Lâm Kiều Nguyệt.
Chụp chính diện, chụp nghiêng, lúc cười, khi trầm tư, dưới ánh nắng, trong bóng râm… đủ mọi góc độ, đủ mọi dáng vẻ.
Những bức ảnh này rõ nét hơn gấp bội so với tấm hình gửi từ số lạ.
Dưới xấp ảnh, ép chặt là một tập giấy A4 in dày.
Là hồ sơ chi tiết của Lâm Kiều Nguyệt.
Ngày sinh, gia đình, quá trình học tập, sở thích… thậm chí cả bệnh án.
Thì ra, cơ thể cô ta vốn đã không khỏe mạnh, mắc bệnh tim bẩm sinh từ nhỏ.
Trang cuối cùng là tài liệu của một quỹ từ thiện trực thuộc tập đoàn Cố Thị, tài trợ lâu dài cho một dự án nghiên cứu bệnh tim.
Thời điểm bắt đầu tài trợ: ba năm trước.
Đúng vào lúc Lâm Kiều Nguyệt qua đời.
Cuối tài liệu, là chữ ký bay bướm quen thuộc của Cố Nghiễn.
Ngày ký – chỉ một tháng sau khi anh ta và tôi xác định quan hệ yêu đương.
Nghĩa là, sau khi ở bên tôi, anh ta vẫn tiếp tục dùng cách này để “duy trì” thứ gọi là “sâu nặng” với một người phụ nữ khác.
Ở góc ngăn kéo còn có một chiếc hộp nhung xanh đậm.
Tôi nhận ra ngay.
Đó chính là hộp đựng nhẫn mà Cố Nghiễn đã dùng để cầu hôn tôi.
Lúc đó bên trong là một chiếc nhẫn kim cương quả lê khổng lồ, anh ta nói đã đặt riêng cho tôi.
Tay tôi run lên khi mở chiếc hộp ấy ra.
Bên trong, lặng lẽ nằm một chiếc nhẫn khác.
Thiết kế đã cũ.
Chiếc nhẫn bạch kim, viền quanh là những viên kim cương vụn nhỏ xíu, bao bọc lấy một viên lam ngọc hình giọt nước bé nhỏ.
Thanh thoát, dịu dàng.
Chỉ nhìn qua đã biết đây là kiểu nhẫn của nhiều năm trước.
Tuyệt đối không phải chiếc nhẫn anh ta dùng để cầu hôn tôi.
Dưới đáy hộp có dán một mảnh giấy ghi chú nhỏ.
Trên đó là nét chữ quen thuộc của Cố Nghiễn:
“Nguyệt, chúc mừng sinh nhật mười tám tuổi. Mong cô gái của anh, như sao trời, như ánh trăng. — Nghiễn.”
Ngày ghi: tám năm trước.
Món quà sinh nhật mười tám tuổi của Lâm Kiều Nguyệt.
Anh ta vẫn luôn giữ lại.
Giữ trong ngăn kéo có khóa này, đặt cạnh những thứ gọi là “hồ sơ quan trọng” của tôi.
Để mỗi lần anh ta mở ngăn kéo này, khi “xử lý công việc”, chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn thấy chiếc nhẫn ấy.
Nhìn thấy thứ tình yêu anh ta vĩnh viễn dừng lại ở tuổi mười tám dành cho một người phụ nữ khác.
Còn chiếc nhẫn cưới “đặt riêng” giá trị bằng cả gia tài của tôi, có lẽ anh ta đã tiện tay vứt đâu đó trong một cái két lạnh lẽo nào, nằm lẫn với những bản hợp đồng vô cảm kia.
Cơn buồn nôn trong dạ dày lại dâng lên.
Tôi lao vào nhà vệ sinh, ôm chặt bồn cầu, nôn đến trời đất quay cuồng.
Nước mắt nước mũi nhòe nhoẹt khắp mặt.
Nôn đến cuối cùng, chỉ còn lại vị đắng của mật.
Tôi vịn bồn rửa lạnh buốt đứng dậy, nhìn vào gương — người phụ nữ nhếch nhác trong đó là ai?
Gương mặt tái nhợt, lớp trang điểm lem nhem, tóc rối bời, chiếc váy cưới đặt may đắt đỏ dính đầy nhựa hoa hồng mà tôi đã giẫm nát.
Giống hệt một con búp bê bị chơi hỏng rồi quẳng vào xó xỉnh.
Đây là “Thẩm Vi Quang” sao?
Đây là “người độc nhất vô nhị, soi sáng cả cuộc đời” của Cố Nghiễn sao?
Thật… mỉa mai.
Tôi vặn vòi nước, dòng nước lạnh xối xuống mặt, cái lạnh buốt khiến tôi run lên.
Nhưng cũng làm đầu óc rối bời của tôi tỉnh táo hơn.
“Thế thân?”“Lật bàn?”
Chỉ lật bàn thôi thì chưa đủ.
Tôi sẽ đốt cháy cái bàn này, cùng với tất cả những giả dối, tính toán ghê tởm đặt trên đó, thành tro!
Tôi bật điện thoại lên.
Hàng loạt cuộc gọi nhỡ và tin nhắn ồ ạt đổ đến.