01
Hôn sự của ta và Chu Duẫn Chiêu được định ra sau ba tháng nữa.
Hoàng hậu đích thân chuẩn bị của hồi môn cho ta, người đã trao hết những của hồi môn mà bao năm qua người chuẩn bị cho con gái ruột của mình, công chúa Trường Ninh.
"Mẫu hậu! Đồ của con mà tiện tì đó cũng xứng sao!"
Trường Ninh tất nhiên không bằng lòng, nàng ta xiêm y lộng lẫy, lúc tức giận thì đầu đầy châu ngọc cũng rung chuyển theo.
Ta lập tức quỳ xuống, run rẩy sợ hãi: "Nương nương, Chiêu Ninh không xứng."
Hoàng hậu nhìn thấy vết thương trên cánh tay ta, bèn lườm Trường Ninh một cách cảnh cáo rồi đích thân đỡ ta dậy.
"Chiêu Ninh đã vất vả rồi."
Ta không từ chối nữa, trong sự tức giận của Trường Ninh, ta thản nhiên nhận lấy của hồi môn của nàng ta.
Năm năm trước, ta thay nàng ta đi hòa thân, chịu đủ mọi tủi nhục.
Năm năm sau, trên đường trở về, Đậu Chi Hành và Tiêu Nguyên Kỳ đã không thể giúp nàng ta giết ta, vậy thì hãy chuẩn bị sẵn sàng để bị ta cướp đi tất cả.
Rời khỏi cung Khôn Ninh, Trường Ninh vung tay lên, mắt thấy cái tát sắp giáng xuống mặt ta.
Ta lùi lại một bước, trẹo mắt cá chân, suýt nữa thì ngã.
Một đôi tay rắn chắc, mạnh mẽ đỡ lấy ta.
Là Chu Duẫn Chiêu.
"Minh Chiêu ca ca, là nàng ta chọc tức muội trước!"
Trường Ninh kẻ ác tố cáo trước, vị công chúa được nuông chiều từ nhỏ dù tức giận cũng vẫn xinh đẹp yêu kiều.
"Minh Chiêu ca ca, nàng ta ở Bắc Lương đã bị người ta chơi đùa đến nát rồi, còn sinh cả con nữa. Người đàn bà bẩn thỉu như vậy, sao xứng làm thê tử của huynh?"
"Ngay cả bổn công chúa cũng vì sợ sau khi huynh thành phò mã sẽ không thể ra triều làm quan, nên chỉ dám đứng từ xa nhìn huynh mà không dám thổ lộ chút tâm ý nào!"
Ta thoát ra khỏi vòng tay của Chu Duẫn Chiêu, như một người ngoài cuộc.
Lạnh lùng nhìn cặp đôi Trường Ninh và Chu Duẫn Chiêu.
"Công chúa, xin hãy cẩn trọng lời nói."
Chu Duẫn Chiêu ôn hòa lễ độ, nhưng lời nói ra lại đanh thép, như một lưỡi dao vô hình:
"Nếu không có Huệ Nương, người bị sỉ nhục như thế này hôm nay chính là công chúa người."
Tên thật của ta là Triệu Huệ Nương, sau khi phụ thân và ca ca hy sinh trong trận chiến ở núi Thương Vân, ta được Hoàng hậu đón vào cung.
Khi thay Trường Ninh đi hòa thân, ta được phong làm công chúa Chiêu Ninh.
Lời của Chu Duẫn Chiêu không khác gì đâm vào tim Trường Ninh, sắc mặt nàng ta đột ngột thay đổi, môi mấp máy hồi lâu mà không nói được lời nào phản bác.
Trong lòng nàng ta biết Chu Duẫn Chiêu nói không sai.
Nhưng sự cao quý và lòng tự tôn của một công chúa lại khiến nàng ta không thể chấp nhận.
"Nếu công chúa đi, e rằng sẽ không thể kiên cường và nhẫn nhịn như Huệ Nương."
"Thần không có ý sỉ nhục, chỉ mong công chúa hiểu, Huệ Nương là thay ai mà chịu tội."
Từng câu từng chữ của Chu Duẫn Chiêu đanh thép, đầy sự thật, khiến Trường Ninh xấu hổ đến đỏ mặt, không biết giấu mình vào đâu.
Nàng ta hận không thể giết ta để trút giận.
Ngay đêm đó, có thích khách đột nhập vào điện Chiêu Ninh.
Lưỡi đao nhắm thẳng vào những chỗ hiểm của ta, may mà ta đã có phòng bị từ trước, bắt sống thích khách ngay tại trận.
Là Đậu Chi Hành.
Nếu không phải thay Trường Ninh đi hòa thân, ta và hắn đã sớm thành thân.
02
Đậu Chi Hành trong bộ đồ đen tố cáo ta.
"Triệu Huệ Nương, ngươi quên rằng ngươi chỉ là một cô nhi của phủ Tướng quân Tĩnh Viễn, là Hoàng hậu nương nương thương hại mới đón ngươi vào cung nuôi dưỡng, mới cho ngươi cái danh hão công chúa này."
"Ngươi có vinh hạnh thay Trường Ninh hòa thân với Bắc Lương, đó là phúc của ngươi! Nếu không phải Trường Ninh với thân phận công chúa cao quý đến Lương thành để cổ vũ tướng sĩ, ngươi há có thể được đón về nước nhanh như vậy sao?"
"Ngươi lấy đâu ra mặt mũi mà cướp người trong lòng của Trường Ninh? Ngươi độc ác như vậy, là muốn ép chết nàng ấy sao?"
Đêm lạnh như nước, Mặc Nhi đã ngủ say.
Ta ra lệnh cho người đè Đậu Chi Hành quỳ ngoài điện, hắn quỳ dưới ánh trăng tròn, ánh mắt như muốn nứt ra mà nhìn chằm chằm vào ta.
Ta ngồi xuống ghế, thong thả nhìn Đậu Chi Hành, thưởng thức sự tức giận của hắn, trong chốc lát lại bỗng nhớ về những ngày tháng lớn lên cùng hắn thuở nhỏ.
Phụ thân ta, Tướng quân Tĩnh Viễn, và phụ thân của Đậu Chi Hành, Đậu Hầu gia, cùng với phụ thân của Chu Duẫn Chiêu, Chu Đại tướng quân, là những người bạn sinh tử lớn lên cùng nhau.
Ta và Đậu Chi Hành là thanh mai trúc mã, hai nhà đã sớm có hôn ước.
Khi ta và hắn hẹn ước dưới trăng, cũng là một đêm trăng thanh gió mát như thế này.
Đậu Chi Hành thề dưới trăng, nếu phụ ta sẽ như trâm gãy kiếm tàn, chết không yên lành.
Lúc này, hắn lại dùng ánh mắt căm ghét, hung hăng đâm vào nỗi đau của ta:
"Triệu Huệ Nương, ngươi ở Bắc Lương đã bị người ta ngủ đến nát rồi, còn sinh ra một nghiệt chủng, ngươi lấy đâu ra mặt mũi mà tái giá?"
Sự sỉ nhục này như xát muối vào những vết thương chồng chất của ta.
Ta đưa mắt nhìn vết sẹo thô kệch như con rết trên cổ tay, mỗi khi trời mưa lại đau dai dẳng, không chết được, nhưng sống không bằng chết.
Tất cả đều là do Đậu Chi Hành ban cho.
Đậu Chi Hành không ngừng la hét, châm chọc rằng sự tồn tại của ta là một sự sỉ nhục đối với Trường Ninh.
Dưới ánh trăng, ta cất tiếng cười lạnh.
Ta nhặt thanh kiếm mà hắn dùng để hành thích ta, một kiếm đâm tới, chém đứt tai phải của hắn.
Đậu Chi Hành đau đớn hét lên không ngừng.