Hóa ra, Lục Thừa Chi làm được thật.
Hắn đến gặp lão Quốc công, cùng lão làm giao kèo. Hắn nhận tổ quy tông, nhưng Quốc công phải xin hoàng thượng ban thánh chỉ ban hôn.
Hắn muốn cưới ta làm thê.
Lão Quốc công nắm chặt tay hắn, rơi lệ mà nói: “Cả đời này, nguyện vọng lớn nhất của ta là được nghe con gọi ta một tiếng ‘phụ thân’.”
Lão vội vã tâu lên hoàng thượng, hoàng thượng từ lâu đã thương cảm cho lão, chịu đựng một quận chúa ngang ngược suốt bao năm, đã từ lâu ngài muốn giúp lão vực dậy thể diện nam nhân.
Lão vừa tâu xong, hoàng thượng liền chuẩn tấu.
Ra thánh chỉ nhận Lục Thừa Chi vào gia phả Quốc công phủ, đặt tên là Minh Thừa Chi, phong làm thế tử, lại ban cho ta và hắn thánh chỉ tứ hôn.
Nghe đâu, lão quận chúa nhìn thấy thánh chỉ thì ngất lịm.
Minh Thừa Chi không chịu về Quốc công phủ sống, hắn bảo chỉ đồng ý nhận mình là con của Quốc công, xưng hô gọi là phụ thân, đổi theo họ.
Còn lại, phải tiếp tục đàm phán.
Lão Quốc công hỏi hắn còn yêu cầu gì.
Minh Thừa Chi đáp: “Chuyện này còn phải nghe theo phu nhân của ta.”
Lão Quốc công tức đến méo cả miệng.
Phu quyền của lão đành coi như không còn!
Ta và Minh Thừa Chi thành thân.
Đám cưới lần này còn long trọng hơn tám năm trước.
Ta vốn không cần thiết, nhưng Minh Thừa Chi nói phải tính cả phần của mẫu thân hắn.
Nghe vậy, lòng ta bỗng thấy chua xót, nên đồng ý, giao Chu bá chuẩn bị chu đáo, ông vui mừng vô cùng.
Ông nói, lần này sẽ để cho cả kinh thành biết, nữ nhi của Quách tướng quân sau khi hòa ly, lại cưới được người còn tốt hơn!
Trong mắt người đời, ta quả thực là “gả” tốt hơn.
Phu quân từ thế tử của hầu phủ nay thành thế tử của Quốc công phủ.
Tiểu Mạch Á phấn khởi vô cùng, nàng mơ tưởng: “Tiểu thư, nếu lần tới hòa ly, chẳng phải có thể gả cho thái tử sao?”
Ta sợ đến mức run rẩy.
Khi xưa vội vã kết hôn, chính là để tránh gả cho thái tử.
Hoàng thượng chỉ có một đứa con trai, không hiểu sao, hai người có dung mạo xinh đẹp lại sinh ra thái tử vừa xấu xí, vừa tính tình bất hảo. Hắn thích chuyện phong nguyệt
Ta từng vội vã gả cho Thẩm Như chỉ để trốn tránh Thái tử, không ngờ đi một vòng lại vẫn lo sợ bước vào Đông Cung.
Trong những khúc quanh rắc rối đó, Tiểu Mạch Á hoàn toàn không biết. Thẩm Như cũng không hay, hắn luôn cho rằng ta chọn hắn vì cảm động trước tình cảm chân thành của hắn.
Thực ra, trước khi thành thân, ta chỉ có hai ấn tượng về hắn: một là hắn có dung mạo khá, hai là hắn có lòng chân thành trong việc cầu hôn. Sau khi thành thân, hắn đối xử với ta không tệ, ta đã từng đắm chìm trong những ngày tháng hạnh phúc đó. Nhưng sau khi tỉnh ngộ, ta không còn để cảm xúc chi phối mà tỉnh táo nhìn nhận mối quan hệ giữa chúng ta, tỉnh táo đáp lại. Hắn đối xử tốt với ta, ta cảm kích một cách tỉnh táo; khi hắn khiến ta đau khổ, ta cũng tỉnh táo mà buồn lòng.
Việc ta kiên quyết rời khỏi Thẩm Như và không muốn vào Đông Cung có cùng một lý do: ta không muốn bản thân phải chịu khổ.
Còn Minh Thừa Chi, hắn bám chặt lấy Quách Minh Trúc, không buông. Hắn không ít lần nằm trong lòng ta, thì thào: “Nàng chính là nơi trở về của ta, là gia đình của ta. Thà chết, ta cũng không làm tổn thương thê tử, không buông tay, không rời bỏ.”
Hắn có chấp niệm về gia đình, không để bất cứ ai phá hủy gia đình ấy.
Dù là cha mẹ hắn, cũng không được.
Ngay cả Hoàng thượng, cũng không thể.
Khi nghe tin ta sắp tái giá, Thẩm Như đã yêu cầu gặp mặt ta. Hắn tìm mọi cách, cầu xin hết lần này đến lần khác.
Nhưng Minh Thừa Chi đã chặn mọi đường.
Hắn có một nhóm mật thám, ẩn mình trong chốn dân gian. Mọi động tĩnh của phủ Thẩm đều được hắn nắm bắt trong phút chốc.
Thẩm Như phát điên, nhưng Minh Thừa Chi không hề để cho hắn cơ hội.
Mãi đến khi ta thành thân được ba tháng, bụng đã bắt đầu lộ rõ, Minh Thừa Chi mới bớt cảnh giác. Hắn nói: “Ta hiểu đàn ông, dù là người yêu thương đến đâu, khi người phụ nữ ấy mang thai đứa con của kẻ khác, hứng thú cũng sẽ tan biến.”
Nhưng hắn đã đánh giá sai Thẩm Như.
Ta và Tiểu Mạch Á vừa bước vào tửu quán đã nhìn thấy Thẩm Như.
Khi thấy ta, ban đầu hắn rạng rỡ, nhưng rồi khi ánh mắt dừng lại ở bụng ta, hắn sững sờ, nước mắt đã đong đầy trong hốc mắt.
Tiểu Mạch Á đảo mắt chán nản: “Lại khóc nữa à?”
So với phu quân mới, giờ đây nàng càng thêm xem thường phu quân cũ.
Ta có thể hiểu được Thẩm Như, việc ta có thai nghĩa là hắn không thể sinh con. Vậy đứa con trong bụng biểu muội hắn là của ai?
Quả nhiên, Thẩm Như bật khóc, nói: “Minh Trúc, hóa ra kẻ không thể sinh con là ta sao?”
Tiểu Mạch Á tìm cho ta một chỗ ngồi, tiểu nhị mang tới một bình trà. Ta thong thả uống trà, chờ hắn trấn tĩnh lại.
Khi hắn bình ổn, ta chậm rãi kể lại sự việc, từ chuyện sữa bò đến chẩn đoán của Dư đại phu.
Thẩm Như đầy hối hận: “Là do sữa bò ư? Khi ấy nàng đã bắt đầu uống rồi, nếu chờ thêm vài tháng, chúng ta có lẽ đã có một đứa con…”
Ta lắc đầu: “Không đâu, còn phải tùy tâm trạng nữa.”
“Khi ở phủ Thẩm, ta không thoải mái, lúc nào cũng lo lắng chuyện con cái. Nhưng khi về lại Quách phủ, mọi thứ đều tự do, không cần phiền muộn bất cứ điều gì.”
Hắn siết chặt tay, thói quen chỉ xuất hiện mỗi khi hắn hối tiếc.
Ta khuyên nhủ hắn: “Đó đều là định mệnh, không cần nghĩ ngợi nhiều. Thẩm Như, duyên giữa chúng ta chỉ có bấy nhiêu thôi.”
Hắn không cam lòng, hỏi: “Còn nàng và Minh Thừa Chi thì sao? Duyên phận của hai người là bao nhiêu?”