5.
Thị vệ nhìn đống đĩa bát sạch trơn trên bàn, lông mày nhíu chặt:
“Thế tử, chẳng phải hôm nay người đến là để thương nghị chuyện… từ hôn với tiểu thư nhà họ Diệp sao?”
Ngoài phố người qua kẻ lại tấp nập, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa, tiếng nói cười… ầm ào hỗn loạn.
Tề Quan Diễn vẫn chăm chú dõi theo bóng dáng thiếu nữ khuất dần nơi đầu ngõ, chậm rãi nói:
“Thì ra… nữ nhi của Diệp ngự sử… lại là nàng ấy.”
Thị vệ thoáng sững người:
“Thế tử… người từng quen biết Diệp tiểu thư? Nhưng vừa rồi nghe lời nói, khẩu khí, rõ ràng nàng chẳng hề nhận ra người kia mà?”
Nam tử áo gấm vẫn tựa người nơi khung cửa, như chẳng nghe thấy lời ấy, chỉ thì thầm một mình, ánh mắt mông lung:
“Nàng vượt ngàn dặm vào kinh, chắc chắn là… đến tìm ta.”
“Khi còn sống, mẫu thân từng dặn dò — sau này nhất định phải lấy một người chân tâm ái mộ ta, mới không lặp lại vết xe đổ năm xưa của người và phụ thân.”
“Hoàng thúc tự mình vì ta chọn vợ, bao nhiêu người nghe danh ta đều tìm cớ trốn tránh, riêng nàng… lại can đảm đến dự yến.”
“Nàng… nhất định là tâm duyệt ta rồi.”
Thị vệ do dự gật đầu, nhưng nghĩ tới chuyện vừa rồi, lại hơi chần chừ nói:
“Nhưng thế tử à… Diệp tiểu thư… nàng ấy vừa xin gói phần cơm còn lại của người mang về, hành vi như vậy… dường như có phần không hợp lễ nghi khuê các?”
Tề Quan Diễn hừ nhẹ, mặt đầy mất kiên nhẫn:
“Ngươi thì biết gì! Nàng như thế mới là người biết lo toan cuộc sống, còn hơn trăm lần mấy thứ nữ tử khuê môn tay không dính giọt nước xuân.”
“Năm xưa nếu không có nàng, ta đã sớm đói chết bên đường rồi!”
Thị vệ không dám nói thêm nửa lời —hắn biết, giờ có nói gì cũng vô dụng.
Bởi vì…
Thế tử nhà hắn… đã hoàn toàn đắm chìm rồi.
6.
Chớp mắt một cái, ngày thành thân đã tới.
Phụ thân ta nắm chặt tay ta, khóc đến đứt ruột đứt gan:
“Tụng Nhi à… nương con đi sớm, một mình ta vừa làm cha, vừa làm mẹ nuôi con khôn lớn… Còn chưa nghe con gọi ‘cha’ cho đủ… giờ con đã gả người rồi… cha không có con… còn biết sống thế nào cho qua ngày đây…”
Một bên là hỉ bà thúc giục không ngớt, một bên là phụ thân khóc đến nước mắt nước mũi đầy mặt, níu lấy tay ta không rời.
Ta nhất thời luống cuống tay chân.
May có tổ mẫu kịp thời ra mặt, túm lấy cổ tay phụ thân kéo sang bên:
“Diệp Doãn! Con làm cái trò gì thế hả?”“Phủ Định Viễn hầu cách nhà ta chẳng qua mấy con phố, đi bộ chừng hai nén nhang là tới nơi! Khóc cái gì mà khóc, khóc lắm coi chừng khóc mất cả phúc phần của cháu gái ta!”
Quả nhiên… vẫn là tổ mẫu trấn được cục diện.Cuối cùng ta cũng thuận lợi ngồi lên kiệu hoa.
Sau khi bái đường, ta được đưa vào động phòng từ sớm.
Chờ mãi vẫn chưa thấy ai vào, lại thêm lễ nghi đã xong, cả người ta liền rã rời, mắt díp lại, mí mắt nặng như chì.
Hai canh giờ sau, khi ta đang ngáp dài chực gục xuống giường, thì soạt một tiếng, phụng khăn cưới bị vén phắt lên.
Gương mặt Tề Quan Diễn bất ngờ xuất hiện ngay trước mắt, dọa ta giật thót.
Ngay sau đó, bà vú già hầu hạ cũng kịp thời bưng tới một bát bánh trôi (bánh viên cưới), hai tay cung kính đưa tới trước mặt ta.
Ta bưng lên, cắn thử một miếng — giật mình!Nhân bánh còn sống nhão, chưa chín!Ta vội vàng nhè ra.
Vú già sốt ruột đuổi theo hỏi gấp:
“Thế tử phi, sinh không? Sinh không?”
Ta tưởng bà hỏi… nhân bánh có sống hay không, bèn buột miệng đáp ngay:
“Sinh! Nhân sống nhão thế này, chắc chắn còn sống!”
Hai nha hoàn đứng cạnh che miệng cười trộm đến nỗi vai run bần bật.
Tề Quan Diễn thì mặt đỏ bừng như ráng chiều, tai cũng đỏ đến tận cổ.
Vú già rất thức thời, thấy tình thế mờ ám, lập tức vẫy tay đuổi hết người trong phòng ra ngoài.
Chớp mắt, trong gian phòng tân hôn, chỉ còn lại ta và hắn.
Tề Quan Diễn người còn vương chút men rượu, đôi gò má ửng hồng.
Hắn bước tới bên giường.
Ta vừa tháo áo khoác ngoài, thì từ trong ống tay áo bất ngờ rơi ra… một quyển sách nhỏ.
Chuyện là trước lúc xuất môn, tổ mẫu lén nhét vào tay áo ta một quyển sổ dày cộp, còn căn dặn:
“Tụng Nhi à, nương con mất sớm, chuyện này đành để tổ mẫu thay mặt lo liệu…”
Lúc ấy ta mệt đến choáng đầu, chẳng buồn để tâm.
Tề Quan Diễn tay nhanh hơn mắt, nhặt quyển sổ lên đọc:
“Hướng dẫn động phòng...?”
Hắn tùy tiện lật vài trang, mắt trợn to, tay run rẩy quăng quyển sách xuống giường như chạm phải than hồng.
Ta nhặt lên xem thử — suýt nữa thì nghẹn họng!
Chỉ thấy trong sách là hình vẽ hai người trần như nhộng, dây dưa không dứt trong các tư thế vô cùng... linh hoạt.
Má ta nóng bừng như bị hun lửa.
Ta vội gập sách lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh:
“Chẳng có gì to tát cả… chẳng phải chỉ là… động phòng thôi sao.”
Tề Quan Diễn không đáp, chỉ lẳng lặng ngồi xuống bên bàn, rồi liên tục rót trà uống như bị lửa đốt, hết chén này sang chén khác.
Ta thu dọn lại quyển sách “tai họa”, tự nhủ phải tỏ ra trấn định: