1.
“Linh Sơ, tỉnh rồi à? Mau uống chén chè hạt sen này đi, bồi bổ lại chút sức.”
Cô ta ngồi cạnh giường tôi, giọng nhẹ như gió xuân.
Nhưng trong mắt lại là tham lam mà tôi quá quen thuộc.
Tôi đã trọng sinh.
Trở về đúng thời điểm trước khi linh hồn thêu bị cướp mất.
Lúc này, tôi vừa mới bắt đầu được chú ý, nhưng vì lao lực quá độ mà rơi vào giai đoạn bế tắc.
Người ngoài đều nghĩ tôi đã cạn kiệt tài năng.
Chỉ mình tôi biết là hệ thống trên người Thẩm Thanh Nguyệt đang ngày đêm hút sạch cảm hứng và sức lực của tôi, khiến tôi mệt mỏi rã rời, sa sút không phanh.
Kiếp trước, tôi chẳng biết gì, để cô ta hút cạn, xài xong rồi vứt.
Kiếp này, tôi nhìn chén chè hạt sen trong tay cô ta, lạnh lùng cười thầm.
Cô ta tưởng tôi vẫn là con bé ngây thơ ngu ngốc năm nào.
Tôi ngoan ngoãn đón lấy, nở nụ cười yếu ớt dựa dẫm:
“Cảm ơn chị.”
Trước mặt cô ta, tôi uống cạn chén chè đã được cho thêm thuốc an thần.
Hệ thống của cô ta bắt đầu tham lam hút lấy cảm giác từ tôi, vị ngọt mềm của hạt sen, mùi thơm thanh nhẹ của nước chè, cảm giác thư thái, không chút đề phòng…
Tốt lắm.
Cô ta càng ham mê, càng dễ thả lỏng cảnh giác.
Thẩm Thanh Nguyệt, cô muốn một bộ áo cưới?
Vậy tôi sẽ tự tay khâu tặng cô.
2.
Tiệc tối gia đình?
Nói trắng ra, là bữa tiệc ăn mừng dành riêng cho Thẩm Thanh Nguyệt.
Gần đây, cô ta nổi như cồn với bức “Bách Điểu Triều Phượng”.
Mà cảm hứng cho bức đó, lại là thứ cô ta ăn cắp từ tôi.
Phòng khách chật kín khách khứa, toàn là người có máu mặt trong giới thêu tay.
Ngay cả thầy Vương một bậc thầy trong ngành cũng đích thân đến dự.
Ông nhìn cô ta, ánh mắt đầy khen ngợi:
“Con bé Thanh Nguyệt này có thiên phú lắm, nhà họ Thẩm sau này có người kế nghiệp rồi!”
Ba tôi Thẩm Kính Nghiêm cười tươi không ngậm được miệng, như thể người được khen là con gái ruột của ông.
“Đâu có đâu có, nó vẫn còn phải học hỏi nhiều từ các tiền bối như ngài.”
Một vị giám khảo họ Trương lập tức góp lời:
“Anh đừng khiêm tốn nữa. Bức ‘Bách Điểu Triều Phượng’ của con bé, về khí thế và bố cục, giới trẻ bây giờ không ai theo kịp!”
Trước kia, những lời khen đó từng dành cho tôi.
Giờ đây, họ vây quanh cô ta như sao quanh trăng.
Còn tôi, bị gạt sang một góc, không ai thèm để ý.
Lác đác vài ánh nhìn liếc qua, trong đó đầy tiếc nuối xen lẫn khinh thường.
“Đáng tiếc cho con bé Linh Sơ, chắc hết lửa rồi.”
“Đúng là tâm lý kém, mới vấp tí đã đổ.”
Tôi cúi đầu, diễn tròn vai một kẻ mờ nhạt, đáng thương, bất tài.
Tiệc đến giữa chừng, ba tôi bảo tôi biểu diễn chút thành quả gần đây.
Tôi chậm rãi bước tới khung thêu, cầm lên một sợi kim tuyến quý hiếm.
Sau đó, cố tình để tay trượt, làm đứt chỉ.
“Tách m!” một âm thanh rất nhỏ, nhưng trong phòng lại vang lên chói tai.
“A!”
Tôi “hoảng hốt” kêu lên, nước mắt lưng tròng.
Sắc mặt ba tôi tối sầm, ánh mắt thất vọng như mũi kim đâm vào tim tôi.
Khách khứa đồng loạt thở dài tiếc nuối:
“Haiz, tâm chưa tĩnh, tay sao vững được, xem ra đúng là không ổn rồi.”
Thẩm Thanh Nguyệt lập tức bước đến, dịu dàng nắm tay tôi:
“Linh Sơ, không sao đâu, chỉ là đứt chỉ thôi mà.”
Cô ta càng dịu dàng, tôi lại càng vô dụng trong mắt người khác.
Tôi thấy được ánh nhìn đắc ý lóe lên trong mắt cô ta.
Tốt.
Chính cái vẻ “ngốc nghếch bất lực” này, là thứ tôi cố tình cho cô ta thấy.
Tôi phối hợp mà khóc lóc, để cô ta đóng vai chị gái hiền lành.
Nhưng ánh mắt tôi đã lướt qua vai cô ta, nhìn về phía thầy Vương.
Ông ấy vẫn miệng thì khen Thẩm Thanh Nguyệt, nhưng ánh mắt lại không giấu được sự soi xét khi nhìn bức “Bách Điểu Triều Phượng”.
Đó là ánh mắt của người hiểu nghề cảm thấy tác phẩm kia quá gượng ép, thiếu hồn.