Đúng lúc đang đến đoạn kịch tính, cửa đột nhiên mở ra.
Tôi còn chưa kịp thu lại nụ cười, Thẩm Tức Bạch đã đứng chình ình trước mặt.
Tôi và Hứa Kiều Kiều mắt to trừng mắt nhỏ. Cuối cùng, nhỏ nở nụ cười mỉm rồi... xách dép chạy trốn, bỏ lại tôi.
Tôi gượng gạo cười hai tiếng, vừa nhấc chân định chuồn thì gáy đã bị tóm lấy, y như mấy hôm trước.
“Tống Kiều Kiều, tôi đã nói là không được kể với bất kỳ ai.”
Anh ta nghiến răng nghiến lợi. Tôi nhắm mắt làm liều, cố gắng ngụy biện:
“Kiều Kiều không tính là bất kỳ ai, cô ấy là bạn tôi…”
Còn chưa nói hết câu, miệng tôi đã bị một thứ mềm mềm chặn lại.
Cảm giác mềm mại ấy khiến đầu óc tôi trống rỗng.
Tôi phản ứng lại, bắt đầu vùng vẫy đẩy anh ta ra:
“Tôi... uống rượu rồi…”
Tôi rên lên bốn chữ, nhưng Thẩm Tức Bạch không hề dừng lại, ngược lại còn hôn sâu hơn.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng anh ta cũng buông tôi ra.
Tôi vừa thở dốc được hai hơi, thì anh ta đã đổ rầm vào người tôi.
Tôi sắp phát điên:
“Này này này! Uống có chút xíu đã lăn ra bất tỉnh là sao? Không được thì đừng có bày đặt gồng chứ Tiểu Thẩm!”
Tôi chật vật lôi anh ta lên giường, sau đó bắt đầu lục tung tủ tìm thuốc.
Tôi biết anh ta bị dị ứng rượu, nên trong nhà cũng có dự trữ thuốc.
Nhưng Thẩm Tức Bạch vốn rất biết giữ mình, từ khi quen tôi đến giờ chưa từng uống nên tôi cũng quên béng mất.
Lục đến phát cáu, tôi vừa tìm vừa chửi.
Đến lần thứ năm tôi rủa cái hộp thuốc “không biết xấu hổ, giấu kỹ như chui hầm”, cuối cùng Thẩm Tức Bạch cũng lên tiếng:
“Tầng ba tủ quần áo, ngăn kéo nhỏ, cái hộp màu xanh lục.”
Tôi quay lại nhìn anh ta, thấy đám phát ban trên mặt anh ta gần như đã rút hết.
Tôi còn đứng đực ra đó, Thẩm Tức Bạch thở dài:
“Còn không đưa cho tôi, không khéo đợi thêm hai phút nữa tôi tự khỏi luôn đấy.”
Thấy anh ta uống thuốc xong, tôi cũng yên tâm hơn.
“Tối nay anh cứ ngủ đây đi, tôi đi.”
Tôi nhận lấy cốc nước anh ta đưa, quay lưng định đi.
Vừa dứt lời, cả người tôi đã bị anh ta kéo ngược trở lại giường.
Anh ta giở chăn ra, còn nhích vào trong nhường chỗ.
“Ngủ đi.”
Anh ta kéo tôi vào lòng, một tay ôm eo tôi.
Tôi thầm sung sướng trong bụng—anh hiểu tôi cần gì đấy chứ!
12.Tôi và Thẩm Tức Bạch quay lại với nhau rồi.
Sau khi tái hợp chưa được mấy hôm, tôi nhận được cuộc gọi từ Hứa Lạc Nhất.
Ban đầu tôi định từ chối, nhưng cô ta cứ gọi dai như đỉa đói, tôi đành nghe máy.
Giọng cô ta nhẹ nhàng mềm mỏng:
“Tống Kiều Kiều, cậu có thời gian không?”
Tôi hơi bất ngờ, thì ra không châm chọc thì giọng Hứa Lạc Nhất cũng không đến nỗi khó nghe.
“Ừm, có chuyện gì sao?”
“Cậu có thể ra ngoài một chút không? Tớ muốn gặp để xin lỗi cậu và bác sĩ Thẩm… nhưng anh ấy né tránh tớ, nên tớ chỉ còn cách tìm cậu…”
Nghe giọng cô ta đầy áy náy, mà tôi thì lại mềm lòng với con gái.
Hẹn giờ xong, tôi đến đúng hẹn.
Đến nơi, Hứa Lạc Nhất đã ngồi đó chờ sẵn.
Cô ta mặc váy trắng, tóc uốn nhẹ, ánh nắng rọi lên khiến làn da vốn trắng lại càng trắng thêm.
Tôi chào một tiếng, cô ta ngẩng đầu lên mỉm cười với tôi.
“Ngồi đi.”