Là giáo viên ngữ văn mới về trường, cũng trẻ như anh, dịu dàng, không hiểu sao tin đồn giữa họ càng lúc càng lan rộng.
Ngay cả bạn cùng phòng tôi cũng nói: “Thầy Lục với cô giáo mới kia đẹp đôi thật đấy.”
Tôi không biết nên phản ứng thế nào khi nghe anh thực sự có bạn gái. Rõ ràng tôi đã chiếm dụng anh lâu như thế rồi mà.
Đoạn trò chuyện gần nhất trong điện thoại giữa tôi và anh cũng đã dừng lại từ một tuần trước.
Tôi nhắn rằng không cần anh mang đồ ăn mẹ tôi nấu nữa, mấy ngày nay làm phiền anh quá rồi.
Chắc lúc đó anh đang dạy, hơn một tiếng rưỡi sau mới trả lời tôi.
Chỉ là một dấu hỏi chấm.
Tôi không nhắn thêm nữa. Một lúc sau, anh hỏi lại: “Sao thế?”
Tôi tắt màn hình, không trả lời.
Tôi không thích bia lắm, nên khi người bên cạnh đã uống đến năm sáu lon, tôi mới mở lon thứ hai.
Cô ấy chắc đã say rồi, chỉ vào mũi tôi, bảo không cho tôi uống nữa.
“Này, Lâm Nghiêu, cậu xem, kia có phải là thầy Lục không?”
Tôi theo hướng tay cô ấy nhìn qua, kể từ mấy lần gặp qua camera lúc học online, hình như tôi đã rất lâu không thấy anh ngoài đời.
Anh vẫn mặc áo sơ mi trắng, áo vest khoác hờ trên tay, dáng người cao gầy, đang đứng trước quầy âm nhạc của bạn tôi.
Ánh sáng phản chiếu từ gọng kính trông lấp lánh như thủy tinh, nhưng không đẹp bằng ánh mắt sau lớp kính đó.
Có vài sinh viên nhận ra anh, chào hỏi.
Tôi… có chút cồn ngấm vào đầu.
Tôi cũng… đã phiền muộn rất lâu rồi.
Tôi đứng bật dậy, lon bia rỗng lăn lộc cộc dưới chân, đổ lăn lóc khắp sàn.
Giữa đám đông sinh viên, tôi đứng đó nhìn anh, nghĩ anh sẽ không thấy tôi.
Kết quả, anh không những thấy, mà còn bước về phía tôi.
“Cô ấy uống bao nhiêu rồi?”
Tôi trơ mắt nhìn anh cúi xuống nhặt lon bia, hỏi người bên cạnh tôi.
“Ái chà, chưa uống bằng tôi đâu.” Người kia phẩy tay.
Tôi gạt mạnh vệt nước nơi khóe miệng, trừng mắt nhìn anh.
Tầm nhìn mờ đi, ánh đèn mờ mờ loang loáng trong đôi mắt tôi.
Tôi nắm lấy tay anh, kéo anh đi.
Anh để mặc tôi dắt anh đi. Gió đêm lướt qua tai, tối nay sáng lạ thường – không phải sáng vì trăng, mà sáng như một buổi chiều sắp tắt, như ánh lửa vô cớ bừng lên trong lòng ngực.
Tôi kéo anh đến một góc tường, dồn hết can đảm, chặn anh lại.
Anh cúi xuống nhìn tôi, sống mũi cao, môi mỏng dường như đang khẽ cong lên.
Đến khi ngón tay anh nhẹ nhàng lướt qua má tôi.
“Tôi đã làm gì khiến em buồn?”
Là câu hát ban nãy, cũng là chính lời anh hỏi.
Tôi ngơ ngẩn hồi lâu.
“Thầy đang yêu à? Lục Dật Lâm.”
Tôi cố để giọng mình bình tĩnh, nhưng không làm được. Tôi muốn ra vẻ không quan tâm, nhưng gió đêm cứ nhẹ nhàng mà dài lê thê.
“Không.” Anh trả lời rất nhẹ, rất dứt khoát.
“Sao lại không chứ, tại sao không yêu cô ấy? Cô ấy tốt như vậy…”
“Em rất muốn tôi yêu cô ấy à?” Giọng anh bắt đầu pha chút ý cười.
Tôi lại cười không nổi, lắc đầu liên tục.
“Vậy thì em…” Anh hơi nheo mắt, nghiêng người sát lại gần tôi hơn.
“Em muốn ở bên thầy!” Tôi đột ngột bật ra câu đó, đầu óc chắc chắn đã ngừng hoạt động.
Đến tôi và anh đều sững người.
Tôi thật sự nhìn thấy ánh hoảng hốt trong đôi mắt nâu nhạt của anh, giống như một lớp hổ phách vừa phủ lên.
Trái tim tôi đập mạnh đến mức như vang bên tai.
Một lúc lâu sau, anh vẫn chưa trả lời.
Tôi buông xuôi.
“Được rồi, được rồi, em hiểu, thầy từ chối em cũng không sao mà, dù sao thầy là giáo viên của em mà… thầy xem em như em gái đúng không, hức, em hiểu, là em tự đa tình, em…”
Tôi chưa kịp nói hết câu thì sống mũi đã cay xè. Anh vừa định nói gì đó, gọi tên tôi.
Nhưng tôi không muốn nghe anh giải thích. Nói đúng hơn là não tôi không xử lý nổi tình huống lúng túng này.
Tôi quay đầu định rời đi, thì anh đột ngột giữ chặt tay tôi lại.
Tôi gượng cười với anh một cái, còn khó coi hơn cả khóc.
“Không sao đâu Lục Dật Lâm, em biết… quan hệ của chúng ta… sẽ bị người ta bàn ra tán vào…”
“Dừng lại. Nghe tôi nói.”
Anh siết cổ tay tôi chặt hơn một chút, lông mày cũng nhíu lại.
“Chắc là thầy cũng không thích em đâu, nếu ở bên nhau thì sẽ rất nực cười, mọi người sẽ dị nghị, sẽ hủy hoại sự nghiệp của thầy, em…”
“Tch.”
Tôi nghe thấy anh khẽ tặc lưỡi.
Và rồi tôi không nói được gì nữa.
Vì anh cúi xuống hôn tôi.
Cằm bị anh giữ lại, câu nói dở dang bị nuốt trọn, tất cả như nổ tung trong đầu tôi, mọi suy nghĩ bị xóa sạch.
Tôi không thể nghĩ được gì nữa.
Thật sự không thể.
Anh buông tôi ra, trán chạm nhẹ vào trán tôi.
Giọng nói của anh vang lên rất rõ, hòa vào nhịp tim tôi:
“Tôi chưa bao giờ quan tâm người khác đánh giá tôi thế nào.”
“Nhưng tôi không thể không quan tâm… họ sẽ nói gì về em.”
20
“Bây giờ em đang say, nên anh không muốn giải thích gì hết.”
“Đợi đến khi em tỉnh táo, chúng ta sẽ nói chuyện rõ ràng.”
Tôi ngồi trên giường, trong đầu cứ lặp đi lặp lại câu nói đêm qua của anh.
Đây không phải là giường của tôi.
Không phải của tôi, mà là của Lục Dật Lâm, ở nhà anh.
Đầu óc mơ màng bắt đầu dần tỉnh, nhức như búa bổ, tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy ngoài trời đang mưa to như trút.
Bảo sao sáng mà trời vẫn tối om.
Có lẽ là vì xúc động nên tôi đã tỏ tình với anh, rồi lập tức hối hận. Rõ ràng tôi có thể làm tốt hơn, rõ ràng tôi đã có sẵn chiến lược không đến mức liều lĩnh như vậy.
Tôi rõ ràng đã nhắc mình vô số lần, đừng kỳ vọng gì ở anh.
Thật ra, lời Lục Dật Lâm nói với Tiểu L hôm đó, tôi đều nghe lọt.
“Đừng bao giờ đặt kỳ vọng viển vông vào thứ mà mình trân trọng…”
“Đừng gán những giá trị không thực tế vào nó.”
Bởi vì càng kỳ vọng, thất vọng càng lớn.
Càng cố chấp, càng sa lầy.
Lục Dật Lâm đối với tôi như mặt trăng treo trên bầu trời đêm, là vùng cấm địa mà tôi ngẩng đầu nhìn mãi.
Tôi đã chạm vào – và rồi không thể dứt ra.
Tôi nghe rõ tiếng cửa mở.
Ngẩng đầu nhìn về phía người đứng đó, đã lâu rồi tôi không thấy anh mặc đồ ở nhà lỏng lẻo như vậy. Trong phòng tối, chiếc áo hoodie đen càng làm làn da anh trắng nhợt hơn.
“Ngủ lâu vậy rồi, đầu có đau không?”
Giọng anh vẫn lành lạnh, như xé rách một màn sương ảo mộng.
Tôi lắc đầu. Thật ra hôm qua tôi đâu có uống bao nhiêu đâu.
“Chuyện tối qua…”
Tôi chụp lấy chăn, trùm kín đầu, không muốn nhớ lại cảnh mình chặn anh vào tường tỏ tình.
Một lúc lâu không thấy động tĩnh.
Tôi tò mò thò đầu ra, lại chạm ngay ánh mắt điềm tĩnh của anh.
“Á…”
Cúi đầu không kịp, vì anh đã nhanh tay túm cổ áo tôi.
“Nghe tôi nói xong rồi ngủ tiếp cũng được, muốn ngủ bao lâu thì cứ ngủ.”
“…”
Tôi có thể cảm nhận rõ hai má mình đang nóng dần lên.
“Tôi là đàn ông trưởng thành.”
Anh khẽ thở dài, hàng mi cụp xuống, bóng tối phủ lấy vùng mi dưới.
“Xin lỗi. Trước giờ tôi quen suy nghĩ theo cách của mình.”
“Có nhiều chuyện cần cân nhắc, nên tôi đã chần chừ.”
“Ban đầu, tôi nghĩ phải làm sao để lại gần em hơn, làm sao để khiến em thích tôi, làm sao để em quên đi cái thân phận ‘thầy trò’ ngớ ngẩn này.”
“Tôi muốn có được em. Nhưng nếu có rồi, tôi lại phải nghĩ nhiều hơn nữa.”
“Liệu ba mẹ em có chấp nhận không? Ba mẹ tôi thì sao?”
“Việc học của em có bị ảnh hưởng không?”
“Tôi lớn hơn em bảy tuổi, lỡ sau này không thể đi cùng em đến cuối thì sao?”
“Nếu em bị người ta bàn tán, chỉ trỏ từ đầu đến cuối, tôi phải làm sao?”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi. Tôi từ lâu đã thích đôi mắt của anh – màu nâu nhạt, như chiếc lá cuối thu chạm nhẹ vào mặt nước, gợn lên từng vòng.
Trán anh chạm vào hõm cổ tôi, hơi thở ấm áp của anh lan qua da thịt, ngứa ngáy.
“Cuối cùng tôi nhận ra, tất cả những điều đó… chỉ là tôi đang trốn tránh.”
“Có thể nào… em vốn không thích tôi?”