01
Ta đánh thế tử phủ Nhữ Nam Vương.
Còn mạnh mẽ ép hắn ngụp vào Bạch ngọc trì nuôi ba ba, bắt hắn cúi đầu nhận sai.
Khi Nhữ Nam Vương nghe tin, lập tức dẫn phụ thân ta tới hùng hổ hỏi tội.
Mà lúc ấy, ta đang chống nạnh, nhìn tên thế tử mặt mũi bầm dập, hất cằm nói đầy khí thế:
“Bá đạo cả con phố, thử hỏi xem ai mới là cha nhà ngươi!”
Nhữ Nam Vương tức đến trợn trắng mắt:
“Bình An hầu! Hảo nữ nhi ngươi dạy dỗ đó!
Chuyện này, bổn vương nhất định sẽ thỉnh cầu thánh thượng cho một lời công đạo!”
Dứt lời liền giận dữ dẫn con rời đi.
Sắc mặt phụ thân ta âm trầm đến mức như có thể nhỏ ra nước, trầm giọng quát:
“Quỳ xuống!
Ngươi thật đúng là vô pháp vô thiên, chẳng hề mang dáng vẻ của tiểu thư thế gia!
Mẫu thân ngươi chẳng phải khuê tú xuất thân danh môn, nên nuôi ra một đứa con gái dã tính khó thuần...”
Chưa đợi ta mở miệng giải thích, phụ thân đã giận không kiềm được, bước tới tát ta mấy cái thật mạnh.
Không quá đau, nhưng lòng thì nhói.
Ngay lúc ấy, một giọng nói khàn khàn vang lên:
“Dừng tay! Ai dám động đến nữ nhi của ta!”
Người đến chính là mẫu thân.
Phụ thân lập tức thu lại khí thế, giả như kẻ mắng mỏ khi nãy chẳng phải mình.
Kỳ thực phụ mẫu ta nhìn vào chẳng hề xứng đôi chút nào.
Phụ thân là công tử tuấn mỹ nổi danh kinh thành, mặt như ngọc khắc, phong lưu tiêu sái.
Nghe nói năm xưa cưỡi ngựa cao đầu đi qua phố Trường An, đã khiến ngàn nhà đổ ra ngắm, quả tặng đầy xe.
Mẫu thân thì lại là nữ tướng quân từng rong ruổi mười năm sa trường nơi biên ải, lập được chiến công hiển hách.
Nhưng không phải loại nữ tướng trong thoại bản, dù trải qua bao gian khổ vẫn mỹ mạo khuynh thành.
Mẫu thân từng vừa gặm hạt dưa vừa phán:
“Biên ải thiếu nước thiếu lương, muốn rửa mặt cũng phải dành nước vo gạo năm ngày.
Ta mà trông được thế này là đã ráng lắm rồi, được chưa?
Con bớt đọc mấy thoại bản nhảm nhí kia lại đi!”
Quả thực, mẫu thân dáng vóc thô kệch, da không trắng cũng chẳng mịn.
Lời ăn tiếng nói càng không có lấy nửa phần thanh nhã của tiểu thư kinh thành.
Năm ấy phụ thân cưới mẫu thân, chẳng biết đã khiến bao cô nương rơi lệ vì tiếc nuối, âm thầm nguyền rủa “hoa tươi cắm bãi phân trâu”.
Nhưng theo ta thấy, là phụ thân không xứng với mẫu thân mới phải.
Ta từng hỏi mẫu thân vì sao lại gả cho phụ thân?
Mẫu thân thường trầm ngâm hồi lâu, rồi nhẹ giọng thở dài:
“Vạn sự đều do mệnh, chẳng thể cưỡng cầu.”
02
Kỳ thực trước nay phụ thân đối với mẫu thân luôn giữ ba phần kính trọng.
Chẳng rõ hôm nay vì cớ gì, lại ngang nhiên buông lời không kiêng nể:
“Nữ nhi nàng nuôi dạy, dám ngang nhiên hành hung thế tử phủ Nhữ Nam Vương!
Thật đúng là vô pháp vô thiên!”
Mẫu thân như chẳng nghe thấy, chỉ cúi đầu sờ lên người ta, khẽ hỏi:
“Có bị thương không?”
Ta lắc đầu, thu lại uất ức, nở nụ cười với mẫu thân.
Ánh mắt mẫu thân lướt qua vành mắt hoe đỏ của ta, đoạn lên tiếng:
“Bình An hầu, ngài đã từng hỏi Nhan nhi một câu chưa — vì sao con bé lại đánh thế tử Nhữ Nam Vương?”
Phụ thân bị hỏi đến ngây ra.
Tiểu tỳ Hồng Phù bên cạnh, được mẫu thân ra hiệu, liền bước lên khẽ hắng giọng:
“Chuyện là hôm đó tiểu thư là vì thấy chuyện bất bình mà rút đao tương trợ. Nói đến thì tên đó…”
Ta…
Nha đầu này từ nhỏ đã có mộng làm nữ thuyết thư đệ nhất thiên hạ.
Cuộc đời có hai đam mê lớn:
Là sắc tình. Và tu từ mỹ hoá.
Mẫu thân khẽ ho một tiếng:
“Nói đơn giản. Không được tô vẽ, không được trau chuốt, càng không được cảm thán!”
Thế là Hồng Phù nghẹn họng, hồi lâu mới khô khốc buông một câu vô cảm:
“Hắn nói hầu gia là kẻ ăn nhờ cơm đàn bà.”
“Rắc” một tiếng.
Đó là tiếng mặt mũi Bình An hầu vỡ nát.
Lời thật thường khó nghe.
Mà đáng sợ nhất là: lời thật, lại cũng là lời đúng.
Năm xưa phụ thân cưới mẫu thân, khi ấy vẫn chưa có tước vị, chỉ là một thiếu khanh ở Quang Lộc Tự.
Chính nhờ công lao hiển hách của mẫu thân, phụ thân mới có thể phong hầu.
Giờ phút này, sắc mặt phụ thân lúc trắng lúc đỏ.
Một mặt thấy mất mặt, một mặt lại thấy hối hận vì đã vung tay đánh ta mà chưa rõ trắng đen.
Vì thế giọng ông dịu xuống, bước tới an ủi:
“Nhan nhi có đau không? Là phụ thân lúc đó quá tức giận…
Nhưng dù gì đi nữa, con là trưởng nữ của hầu phủ, gặp chuyện nên ôn lương cung khiêm,
mới có thể làm gương cho các muội muội và đệ đệ.”
Ta tránh bàn tay ông đưa lên định xoa đầu, lạnh nhạt nói:
“Con không có đệ đệ muội muội gì cả.