12
Dưới sự hộ tống của nội giám, ta cùng mẫu thân bước vào đại lao Đại Lý Tự.
Đại Lý Tự khanh cùng đám thị vệ đều lui ra chờ bên ngoài.
Nội giám dẫn đường, đưa chúng ta tới tận phòng giam sâu nhất.
Một mùi tanh nồng của máu lập tức xộc vào mũi, xen lẫn là tiếng rên rỉ mơ hồ.
Khi ánh lửa bùng lên, ta trừng lớn hai mắt.
Là phụ thân và Ngọc Như!
Chỉ thấy hai người máu me đầm đìa, tứ chi bị đóng đinh chặt vào giá hình.
Thân thể họ vì sức nặng của chính mình mà từng chút từng chút rơi xuống.
Chỗ bị đóng đinh dần rách toạc, máu chảy không ngừng.
Có lẽ vì quá đau đớn, cả hai đều ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Thấy mẫu thân và nội giám đến, phụ thân gào khóc cầu xin:
“Công công! Hạ quan một lòng trung thành với Bệ hạ!
Xin Hoàng thượng khai ân!”
Nội giám mỉm cười:
“Bệ hạ đương nhiên hiểu rõ, nhưng lúc này ngài đang sầu muộn, chẳng phải chính là thời điểm tốt để ngươi tận trung sao?”
Dứt lời, không đoái hoài đến tiếng kêu gào của hai người, hắn quay sang nhìn mẫu thân:
“Hoàng thượng có lời: năm xưa chuyện vu cáo là do Hầu gia chủ mưu,
kẻ thi hành là Ngọc Văn Thành.
Nay ngài nguyện giao hai kẻ này cho phu nhân định đoạt.
Sống hay chết, đều do người quyết.
Như vậy, phu nhân đã vừa ý chưa?”
Mẫu thân lạnh lùng không đáp.
Nàng hiểu rõ ý tứ của Hoàng thượng:
Đôi bên nhượng bộ, lấy yên làm quý.
Dẫu Ngọc Như và Bình An hầu tội không thể dung,
nhưng kẻ chủ mưu lớn nhất, vẫn an tọa trên long ỷ.
Bảo nàng cam tâm, sao có thể?
Trong trầm mặc, nội giám càng thêm sốt ruột:
“Phu nhân còn điều chi không hài lòng, chúng ta có thể thương nghị…”
Mẫu thân khẽ nhếch môi, cười khinh, rồi cất cao giọng:
“Thần nữ muốn Hoàng thượng ban hạ chiếu tội kỷ.
Để cho các bậc trung liệt được ghi danh sử sách, lưu danh muôn thuở!”
Nội giám kinh hãi đến nỗi không dám thốt lời.
Đúng lúc đó, chỉ nghe một tiếng “tách” vang lên lanh lảnh.
Một chuỗi Phật châu ngọc phỉ thúy bị giật đứt,
hạt ngọc “lách tách” lăn khắp nền đất, từ nơi sâu nhất trong ngục lăn ra.
Đó chính là chuỗi hạt Hoàng thượng vẫn cầm trong tay mỗi ngày.
Mẫu thân chắp tay hướng về nơi ấy, khẽ cúi đầu hành lễ,
rồi dẫn ta rời khỏi nhà lao.
Ta biết, mẫu thân đã chính thức trở mặt với Hoàng thượng.
Nhưng ta không sợ.
Mẫu thân từng nói:
“Có những việc, so với tính mệnh còn nặng nề hơn nhiều.
Nhưng khi con đã biết rõ… vẫn phải bước tới.”
13
Rời khỏi Đại Lý Tự, mẫu thân lập tức bị người “mời” vào cung.
Ta muốn đi theo, nhưng bị cấm vệ ngăn lại.
Mẫu thân quay đầu, mỉm cười vẫy tay với ta:
“Về nhà đi.
Mẫu thân không sao đâu.”
Ta nóng ruột như kiến bò trên chảo,
nhưng không có cách nào.
Tới tận đêm khuya, thế tử Nhữ Nam Vương đến.
Hắn say khướt, bước chân lảo đảo, được đám tiểu tư dìu vào phòng ta.
Đám người hầu không dám lưu lại, cúi đầu rời đi.
Vừa dứt chân người, hắn lập tức mở mắt — ánh nhìn tỉnh táo, chẳng chút men say.
Hắn thấp giọng nói:
“Mẫu thân ngươi không sao.
Hoàng thượng chỉ giam giữ, ăn mặc đều đầy đủ.
E là đang cố ý dây dưa.”
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Ngẫm nghĩ giây lát, liền lên tiếng cảm tạ.
Thế tử xoa xoa mắt:
“Ngủ đi.
Không biết lần tới có thể yên giấc là bao giờ.”
Nhưng ta không sao ngủ được.
Chuyện này càng kéo dài, bất lợi càng nghiêng về phía chúng ta.
Chứng nhân bất cứ lúc nào cũng có thể bị Hoàng thượng phát hiện.
Đến lúc đó, tám chín phần là sẽ bị ám sát, hoặc bị mua chuộc.
Trong khi tình thế đang vô cùng căng thẳng,
rốt cuộc cũng có một bước đột phá.
Chỉ là, cái giá — lại là mạng sống của Hồng Phù.
Lúc thế tử báo tin cho ta, đã quá muộn.
Ta hồn bay phách lạc chạy đến đầu phố Trường An,
chỉ thấy vài cấm vệ đang lau rửa mặt đất.
Máu tươi loang lổ khắp nơi, mùi tanh nồng nặc khiến người ta muốn nôn mửa.
Lờ mờ bên tai, ta nghe thấy thế tử đang kể lại toàn bộ sự việc:
Hồng Phù đứng trên đài của thuyết thư nhân,
ngẩng đầu kể chuyện.
Nàng kể về Tiêu Diễn, kể về mẫu thân.
Kể về Thiệu gia quân xông pha không lùi,
kể về những thiếu niên chôn xương nơi đất khách.
Nàng kể về trời đất vô tình, kể về đế quyền như núi,
kể về dân đen mệnh như cỏ rác,
kể về đế vương một tay che trời.
Cho tới khi cấm vệ quân ập tới,
lưỡi đao chém nát thân thể nàng,
nàng vẫn mỉm cười, hướng về hàng trăm ánh mắt phía dưới,
lớn tiếng hô vang câu cuối cùng:
“Bao giờ cỏ cây phủ lấp đỉnh non cao?
Bao giờ nước chảy tràn ngập con thuyền trôi?”
14
Tinh hỏa ban đầu, rốt cuộc cũng bùng cháy thành biển lửa.
Khởi đầu là các chư sinhThái học.
Bọn họ bất chấp sự đàn áp của cấm vệ quân, dõng dạc hô vang:
“Công đạo tự tại lòng người.”
Kế đến là dân chúng tầng đáy xã hội.
Thuế má tăng cao liên miên đã khiến dân tâm dao động.
Mang theo tâm niệm “dù sao cũng chẳng thể tệ hơn hiện tại”,
họ gia nhập đoàn tuần hành của Thái học.
Lại thêm những văn thần không muốn tiếp tục im lặng,
cùng những võ tướng luôn bị đế vương nghi kỵ.
Rốt cuộc, Hoàng thượng không thể tiếp tục giữ im lặng.
Ngài buộc phải để mẫu thân rời khỏi hoàng cung.
Sau đó, tại đại điển tế trời, trước thiên hạ, ngài đành công khai tái thẩm vụ án năm xưa.
Kỳ thực, nào có gì để xét xử nữa?
Ngay khi nhân chứng mà mẫu thân mời ra vừa xuất hiện,
sắc mặt Hoàng thượng liền đen kịt như đáy nồi.
Kẻ đó, chính là nội giám tâm phúc từng được ngài phái đi uy hiếp Ngọc Văn Thành năm ấy.
Sau đó bị ngài hạ độc thủ, một chén rượu độc tiễn đường.
Nào ngờ mệnh hắn lớn, giữ lại được hơi tàn, đào tẩu thoát thân, mai danh ẩn tích.
Mãi đến gần đây, mới được người của mẫu thân tìm ra.
Người ấy, trước mặt thiên hạ, đã thuật lại toàn bộ quá khứ bị vùi lấp.
Ngọc Văn Thành là do Hoàng thượng sai khiến.
Kế sách là do Bình An hầu hiến dâng.
Tiêu Diễn chết oan uổng,
binh quyền Thiệu gia quân bị Hoàng thượng cưỡng ép thu hồi.
Tất thảy trò cười bi thương này,
chỉ bởi lòng nghi kỵ vô cớ của một đế vương.
Trong tay nội giám vẫn còn lưu giữ thủ dụ do Hoàng thượng ban năm ấy.