7
“Giám đốc Lý, khu Kim Sắc Lệ Uyển còn bao nhiêu căn đang mở bán?”
“Cô An yên tâm, cô thích căn nào, tôi đều có thể sắp xếp…”
“Tất cả loại căn hộ, tôi mua hết. Ông báo giá đi!”
Giám đốc Lý tưởng mình nghe nhầm, một đứa con gái còn non choẹt mà dám mạnh miệng như vậy.
Nhìn cách tôi ăn mặc, chắc đến nhà vệ sinh còn không mua nổi – đang định đuổi tôi đi.
Tôi làm như không thấy sự nghi ngờ trong mắt ông ta:
“Tôi đặt cọc 8 triệu, phần còn lại tôi sẽ chuyển trong vòng 10 ngày.”
“Tôi muốn thấy tiến độ mỗi ngày, nếu giám đốc Lý không làm được, tôi nghĩ với một khách hàng lớn như tôi, sẽ có rất nhiều người muốn hợp tác.”
Giám đốc Lý bán tín bán nghi, không tin một cô gái có thể quyết định thương vụ hàng trăm triệu như vậy.
Lúc này, thư ký hoảng hốt chạy vào:
“Giám đốc Lý, có người vừa chuyển khoản hơn 8 triệu vào tài khoản công ty!”
Tôi giơ điện thoại lên, còn để nguyên màn hình chuyển khoản:
“Phải nói là 8 triệu 380 nghìn tệ.”
Giám đốc Lý cuối cùng cũng tin tôi nói thật, vội vàng treo biển nghỉ tiếp khách.
Tôi hiểu sự lo lắng của ông – sợ tôi chỉ bốc đồng nhất thời.
Chúng tôi kết bạn qua ứng dụng, từ đó việc theo dõi tiến độ giao cho ông ta xử lý.
Khi tôi rời khỏi phòng kinh doanh, giám đốc Lý dẫn toàn bộ nhân viên xếp hàng tiễn tôi.
Ông làm việc rất hiệu quả.
Khi tôi chuyển hết tiền, mọi thủ tục đã hoàn tất.
“Cô An, xin mạo muội hỏi, cô định làm gì với số nhà này?”
“Cho thuê với giá 600 tệ mỗi tháng, thuê cho những người thật sự cần.”
Giám đốc Lý hóa đá tại chỗ, tưởng mình nghe nhầm.
Một căn giá hơn 1 triệu, cho thuê 100 năm cũng không hồi vốn.
Ông ta đoán tôi là tiểu thư của một gia tộc siêu giàu nào đó, tiền quá nhiều nên không biết làm gì.
“Chuyện cho thuê, mong giám đốc Lý hỗ trợ chọn người phù hợp và quản lý giúp.”
Ông lập tức xung phong đảm nhận việc trông coi toàn bộ khu nhà.
Tôi vung tay chuyển thêm 500.000 tệ cho giám đốc Lý, toàn bộ việc cho thuê giao hết cho ông.
Trước khi đi, tôi còn dặn rõ:
“Không có chuyện đặc biệt quan trọng, đừng gọi tôi. Có gì thì nhắn tin.”
Chiều cùng ngày, giám đốc Lý liên hệ với tôi.
Nói rằng giám đốc Giang của công ty xây dựng muốn gặp tôi – hỏi xem tòa nhà đang xây có muốn mua không.
Nghe đến đây, tôi thấy hứng thú.
Giá nhà đang giảm, dự án mới xây được nửa chừng thì ngừng lại, vì giá thị trường biến động mạnh.
Sáng hôm sau, tôi gặp giám đốc Giang.
Vừa mở cửa phòng riêng, tôi thấy một ông lão tóc bạc ngồi bên trong.
Người này nhìn quen mặt, hình như tôi đã gặp ở đâu rồi.
“Cô bé, cháu đi nhầm phòng rồi.”
Ông ấy nói chuyện rất lịch sự, làm tôi tưởng mình đi sai thật, bước lùi lại vài bước, kiểm tra số phòng – không nhầm.
Lúc đó, giám đốc Lý đến:
“Cô An, mời vào.”
Giám đốc Giang xác nhận tôi chính là người đã mua 560 căn hộ, không còn nghi ngờ gì nữa, lập tức nói rõ mục đích.
Tôi có tiền cần tiêu, ông ta có nhà cần bán – hai bên vừa khớp nhau.
Chúng tôi dùng bữa đơn giản, lúc rời đi, giám đốc Giang cho tài xế đưa tôi về.
Giám đốc Lý còn mở cửa xe cho tôi.
Vừa hay Đường Giai Dĩnh từ nhà hàng bước ra, bắt gặp cảnh đó.
Tôi cũng thấy cô ta, nhưng giả vờ không thấy gì, lên xe rời đi.
Tài xế chở tôi đến cổng trường, đặc biệt xuống xe mở cửa cho tôi.
“Cô An, đây là món quà nhỏ giám đốc Giang gửi, hy vọng cô sẽ thích.”
Tôi cảm ơn, xách quà bước vào cổng trường.
9
Khi tôi quay lại ký túc xá, Đường Giai Dĩnh đã về từ trước và đang rêu rao chuyện tôi bị bao nuôi:
“Các cậu không thấy đâu, lão già kia lớn tuổi đủ để làm ông nội cô ta, hai người cứ đưa mắt đưa tình ngay trước cửa nhà hàng, tôi nhìn mà muốn ói.”
“Lão đó bao nhiêu tuổi?”
“Tóc bạc hết rồi, còn lùn tịt, trông chẳng giống người có tiền tí nào.”
“Loại đàn ông có tiền đâu thèm mấy con đàn bà lẳng lơ như cô ta.”
Có những người đúng là không biết rút kinh nghiệm.
Sống cùng ký túc xá với loại người thế này, đúng là phiền phức.
Tôi tự hỏi có nên chuyển ký túc xá để tránh xa đám ngu ngốc này hay không?
Suy nghĩ một hồi, tôi lại thôi.
Đường Giai Dĩnh vẫn châm chọc mỉa mai:
“Được bao nuôi rồi mà còn ở ký túc xá sao?”
“Lão già vừa nghèo vừa keo kiệt đến mức không thuê nổi cho cô một căn phòng hả?”
“Có người làm tiểu tam thì được xe sang, nhà lầu, đến lượt cô thì cái gì cũng không có?”
Tôi đem toàn bộ đoạn video đã quay, gửi thẳng cho ba của Đường Giai Dĩnh.
Rất nhanh, điện thoại cô ta vang lên.
Tôi có thể nghe thấy tiếng quát giận dữ của ba cô ta qua đầu dây bên kia.
Đường Giai Dĩnh trừng mắt nhìn tôi một cái, rồi lùi sang một bên nghe điện thoại.
Tôi nhìn hai bạn cùng phòng.
Cả hai sợ hãi rụt cổ lại, cuối cùng cũng chấp nhận sự thật – tôi không còn là An Ninh Ninh ngày xưa nữa.
Từ đó về sau, Đường Giai Dĩnh yên tĩnh hơn hẳn, mỗi lần nhìn thấy tôi vẫn còn cắn răng mỉa mai, nhưng không dám làm gì quá đáng nữa.
Số tiền hệ thống chuyển đến mỗi ngày, tôi chỉ giữ lại phần đủ ăn, còn lại chuyển đi hết.
Cuộc sống yên bình kéo dài một thời gian, cho đến khi tôi nhận được tin nhắn từ Giám đốc Lý:
【Chúc mừng cô An đã trở thành chủ sở hữu duy nhất của khu căn hộ Kim Sắc Lệ Uyển】
Tôi bắt đầu suy nghĩ xem ngày mai nên tiêu tiền vào đâu.
Bây giờ, mỗi ngày tôi phải tiêu đến cả trăm triệu.
Phiền chết đi được!
Tôi nên tìm một hướng đi khác.
Đúng lúc đó, một cuộc gọi lạ đến.
Tôi không có bạn bè, người duy nhất liên lạc là Giám đốc Lý, mà ông ấy chỉ nhắn tin chứ chưa từng gọi.
Cuộc gọi cứ đến liên tục, tôi thẳng tay chuyển sang chế độ im lặng.
Một lát sau, Giám đốc Lý nhắn:
Người của quỹ từ thiện nghe về chuyện cô mua nhà cho thuê ở Kim Sắc Lệ Uyển, muốn liên hệ với cô để bàn chuyện quyên góp.
Tôi lên mạng tra về quỹ từ thiện này – những năm gần đây luôn tích cực hoạt động, được đánh giá rất cao.
Nhưng do tình hình kinh tế khó khăn, người quyên góp giảm, trong khi người cần cứu trợ ngày càng nhiều, nên quỹ đang thiếu hụt nghiêm trọng.
Tôi chủ động nhắn tin cho cô Trần – người phụ trách quỹ:
【Xin chào, tôi không tiện nghe điện thoại. Giám đốc Lý đã nói qua chuyện của cô. Tôi rất sẵn lòng giúp. Gửi tôi số tài khoản, ngày mai tôi sẽ chuyển tiền.】