4
Ăn xong, bố gọi nhân viên phục vụ mang lên một ấm trà nóng, bắt đầu trò chuyện với tôi.
“Con gái út, vừa nãy mải ăn quá, vẫn chưa giới thiệu với con.”
Bố chỉ vào thiên kim giả bên cạnh.
“Đây là Dương Tranh, lớn hơn con hai tiếng, sau này là chị của con. Nhà mình chỉ có hai đứa thôi, phải chung sống hòa thuận nhé.”
Tôi có chút ngạc nhiên, Dương Tranh hóa ra là con một.
Chuyện này ở làng tôi đúng là không dám nghĩ tới, nhà nào chẳng phải sinh được hai đứa con trai mới thấy yên lòng?
Mẹ cẩn thận hỏi tôi:
“Con gái út, trước đây ở nhà… mọi người sống thế nào? Có mấy miệng ăn?”
Tim tôi thắt lại, thầm nghĩ: Tới rồi!
Khi tôi kể chuyện nhà ra, Dương Tranh chắc chắn sẽ giễu cợt tôi là đồ nhà quê, nếu tôi tỏ ra không vui thì bố mẹ sẽ tức giận.
Tôi hạ quyết tâm, lát nữa dù Dương Tranh nói gì tôi cũng sẽ vâng dạ, tuyệt đối không được làm mọi người phật lòng.
Tôi hít sâu một hơi, cố gắng giữ giọng bình thản:
“Ở nhà ngoài bố mẹ ra còn có bốn đứa con, con là thứ hai. Trên có một chị gái, dưới có hai đứa em trai.”
Bố mẹ nhìn nhau, có vẻ hơi sốc.
Bố hỏi tôi: “Nhà đông con thế à? Thế bình thường con thích chơi với chị hay chơi với các em?”
Tôi hơi ngỡ ngàng:
“Chơi ạ? Con không có thời gian chơi. Bình thường bố mẹ ra đồng làm việc, con phải ở nhà giặt giũ, nấu cơm, nuôi heo, trông em út.
Vả lại chị cả năm ngoái đã gả đi rồi, bố mẹ vốn dĩ muốn định hôn cho con luôn, nhưng con muốn đi học thêm hai năm nữa nên không chịu.”
Mẹ lập tức dựng lông mày lên:
“Cái gì? Con mới bao nhiêu tuổi chứ? Họ đã muốn gả con đi rồi?”
Tôi gãi đầu:
“Con gái trong làng đều như vậy cả mà… Bố mẹ nuôi của con… cũng coi là tốt rồi, ít nhất họ cũng đồng ý cho con học hết cấp hai.”
Dương Tranh đột nhiên đập bàn một cái “rầm”:
“Cái loại tàn dư phong kiến gì thế này!”
Tôi phục tùng gật đầu:
“Vâng, đúng là con không có hiểu biết gì mấy…”
Dương Tranh giận dữ ngắt lời tôi:
“Nhà Thanh diệt vong lâu rồi! Đây là ngược đãi! Dựa vào cái gì mà không cho em đi học? Dựa vào cái gì mà ép em lấy chồng? Chị phải báo cảnh sát bắt bọn họ mới được!”
Hóa ra không phải mắng tôi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn Dương Tranh, có chút bất ngờ.
Chuyện này hình như hơi khác so với những gì tôi nghĩ?
Mẹ đột nhiên ôm chầm lấy tôi vào lòng, nước mắt rơi lã chã.
“Con gái út của mẹ đã phải chịu khổ nhiều thế này mà mẹ chẳng biết gì cả! Đều tại mẹ, năm đó nếu mẹ cẩn thận hơn một chút thì con đã không phải chịu những tội nợ này rồi!”
Bố nắm lấy tay tôi, nhìn những vết nứt nẻ trên đó, cũng đưa tay quẹt mặt.
“Con gái út, nghe lời bố, sau này cứ ở nhà mình, không phải làm gì hết, cứ yên tâm mà đi học, bố có phải bán nhà bán cửa cũng nuôi con ăn học!”
Nói xong, bố quay sang nhìn Dương Tranh: “Con gái lớn, con cũng ở nhà luôn! Cả hai đứa không đứa nào được quay về cái nhà đó nữa!”
Trái tim đang có chút cảm động của tôi bỗng lạnh ngắt một nửa.
Tôi biết ngay mà.
Họ sẽ không nỡ để Dương Tranh quay về đâu.
5
Ăn xong, bố mẹ lái xe đưa chị em tôi về nhà.
Đi ngang qua một tòa nhà lộng lẫy, Dương Tranh đột nhiên vỗ vào cửa xe hét lên:
“Dừng dừng dừng! Bố, mẹ, dừng ở đây một lát!”
Mẹ ló đầu ra nhìn, vỗ đùi một cái:
“Ái chà, xem cái trí nhớ của mẹ này! Con gái út lần đầu đến Đông Bắc, nhất định phải trải nghiệm đặc sắc vùng mình! Tranh Tranh, con đưa em đi đi! Mẹ với bố con đi mua cho em nó vài bộ quần áo mới.”
Dương Tranh kéo tôi xuống xe.
Tôi nhìn chằm chằm vào bốn chữ lớn “Lan Đình Thủy Hội” ở cổng tòa nhà, có chút rụt rè:
“Chị… đây là đâu ạ?”
Dương Tranh nháy mắt với tôi:
“Chỗ tốt, chị đưa em đi mở mang tầm mắt.”
Tôi thấp thỏm không yên đi theo Dương Tranh vào trong.
Vừa vào cửa, Dương Tranh đã quen cửa quen nẻo lấy hai chiếc vòng tay từ quầy lễ tân, rồi lôi tôi đi tiếp vào trong.
Cho đến khi nhìn thấy hai chữ “Khách Nữ” đỏ chót trên tường, trái tim đang treo lơ lửng của tôi mới hạ xuống.
Hóa ra là nhà tắm công cộng.
Tôi học theo dáng vẻ của Dương Tranh dùng vòng tay mở cửa tủ đồ.
Dương Tranh sốt ruột: “Nhìn cái gì? Cởi ra đi chứ!”
Tôi rụt cổ lại:
“Cởi ạ? Ở đây luôn sao? Không có… phòng thay đồ ạ?”
Dương Tranh xông tới bắt đầu lột quần áo tôi: