Tôi để lại một mảnh giấy trên bàn trà, nói với họ là con về nhà đây, đừng tìm con làm gì.
Sáng sớm hôm sau khi trời còn chưa sáng, tôi mặc bộ đồng phục cũ nát lúc mới đến, rón rén ra khỏi cửa.
Đèn cảm ứng ở hành lang lúc mờ lúc tỏ, tôi quay đầu nhìn cánh cửa quen thuộc kia một lần cuối, nước mắt tuôn ra như mưa.
Tạm biệt nhé, gia đình yêu thương của con.
Tạm biệt nhé, những ngày tháng hạnh phúc nhất đời con.
Suốt chặng đường về Nam, bên tai vẫn là tiếng gầm rú quen thuộc của tàu hỏa, nhưng tâm trạng tôi đã hoàn toàn khác trước.
Vừa về đến nhà, bố nuôi chẳng nói chẳng rằng, vung tay tát tôi một cái nảy đom đóm mắt.
Mặt tôi đau rát, máu rỉ ra từ khóe miệng.
“Con đĩ này! Còn để tao phải năm lần bảy lượt mời mọc mới chịu về hả? Tao thấy mày đi ra ngoài một chuyến là tâm tính hoang dại rồi đấy!
Sao hả? Người ta cũng chẳng thèm nhận mày đúng không? Nếu không thì mày là con ruột, sao vẫn phải cụp đuôi mò về đây?”
Tôi không nói gì, thời gian qua tôi đã nghĩ thông suốt rồi.
Có những chuyện, nói với loại người như ông ta cũng chẳng ích gì.
“Mày còn dám bày ra cái mặt đó với tao à?”
Bố nuôi định giơ tay đánh tiếp thì mẹ nuôi vội cản lại.
“Thôi đừng đánh nó nữa! Mấy ngày nữa là lo việc hỉ rồi, ông đánh hỏng mặt nó thì nhỡ người ta không thèm lấy nữa thì sao?”
Bố nuôi bấy giờ mới hạ tay xuống, nhưng vẫn lựa chỗ kín mà nhéo tôi mấy cái thật đau, rồi nhốt tôi vào kho chứa đồ.
“Từ giờ đến lúc cưới mày cứ ở trong này đi! Bớt ra ngoài làm xấu mặt tao!”
Tôi co quắp trên chiếc giường gỗ cứng ngắc, đống bao phân bón ở góc tường tỏa ra mùi nồng nặc, gió lạnh lùa qua khe cửa khiến tôi run cầm cập, nhưng lòng tôi lại không thấy khó chịu đến thế.
Ít nhất, Dương Tranh không phải quay về đây.
Chị ấy kiêu hãnh và rạng rỡ như thế, nếu bị ép gả chồng, chắc chắn sẽ tuyệt vọng lắm.
13
Đến ngày thứ ba bị nhốt trong kho, ngoài sân đột nhiên vang lên tiếng cãi vã chấn động cả trời xanh.
Tôi thầm nghĩ, chắc hôm nay là ngày tôi phải lên xe hoa rồi chăng?
Cửa kho “rầm” một cái bị đạp tung ra, Dương Tranh xông vào như một cơn lốc.
Chị ấy ôm chầm lấy tôi vào lòng: “Cái đồ ngốc này! Ai cho em tự ý chạy về đây hả?”
Tôi ngây người tại chỗ, nước mắt vỡ òa.
“Dương Tranh? Chị! Sao chị lại tới đây? Chị… chị mau đi đi!”
Dương Tranh đẩy tôi một cái:
“Đi cái con khỉ! Em lẳng lặng bỏ đi có biết mọi người lo lắng thế nào không? Chị với bố mẹ tìm em phát điên lên được!
Cũng may bố có người bạn giúp khôi phục tin nhắn trong điện thoại của em, tụi chị mới biết em suốt ngày bị đôi cẩu nam nữ này đe dọa.”
Bố theo sát phía sau xông vào, thấy vết bầm ở khóe miệng tôi, mắt ông đỏ hoe ngay lập tức.
“Con có ngốc không hả? Hả? Gặp chuyện như thế sao con không nói với bố mẹ? Con mới tí tuổi đầu mà ngày nào cũng giấu tâm sự nặng nề như thế, con có ngủ được không cơ chứ?”
Bố nuôi khập khiễng đuổi theo vào trong:
“Tụi mày đây là xâm nhập gia cư bất hợp pháp! Lại còn dám đánh người! Tin tao báo cảnh sát bắt tụi mày không?”
Bố tôi hừ lạnh một tiếng:
“Không cần ông phải báo! Tôi báo từ lâu rồi, để xem cảnh sát bắt ai!”