Trước khi ra cửa, phu nhân Thẩm mới chợt nhớ đến tôi, quay lại nhìn tôi áy náy:
“Nguyệt Nguyệt, mẹ vốn chuẩn bị cho con tiệc đón gió, nhưng mà…”
Chưa kịp nói xong, Thẩm Dục đã quay lại kéo tay bà, cắt ngang:
“Được rồi mẹ, cô ta chỉ là con nhà quê thì đón gió cái gì chứ. Giờ quan trọng là Điềm Điềm, nó chảy máu nhiều vậy, mẹ không xót sao? Đi mau đi!”
Vậy nên hai giây sau, tôi chỉ nghe “rầm” một tiếng, cửa bị đóng mạnh.
Cả căn biệt thự rộng lớn lập tức chỉ còn lại một mình tôi.
Tôi ngồi xuống sofa, đưa mắt nhìn quanh.
Bất chợt tay chạm phải một quyển sổ.
Cúi đầu nhặt lên, là một album ảnh.
Trang đầu tiên, nụ cười rạng rỡ của Thẩm Điềm Điềm khi ôm trái dừa, phông nền là hòn đảo.
Tiếp đó là ảnh trại hè, đi thi quốc tế, rồi cả ảnh gia đình quây quần tổ chức sinh nhật cho cô ta.
Phần lớn đều là năm 2013.
Năm 2013, tôi mới 12 tuổi, vừa vào cấp hai, đang tuổi lớn.
Trẻ con trong cô nhi viện nhiều, nên để được ăn thêm chút, hằng ngày sau khi tan học tôi đều xuống bếp phụ rửa rau, làm việc vặt.
Khi tôi còn phải lo lắng vì đói bụng, thì cô ta lại có thể cùng cha mẹ và anh em đi nghỉ dưỡng ở đảo.
So ra đúng là tức chết người.
Tôi ngồi trong phòng khách cho đến gần nửa đêm, vẫn chẳng thấy ai về.
Nghĩ một lát, tôi quyết định về lại nhà cũ của mình.
Vừa cầm túi định đứng dậy, phu nhân Thẩm dìu Thẩm Điềm Điềm mở cửa bước vào, thấy tôi thì thoáng ngạc nhiên:
“Nguyệt Nguyệt, muộn vậy rồi, con định đi đâu?”
“Tối rồi mà mọi người vẫn chưa về, con không biết ngủ đâu nên định về nhà cũ.”
Nghe vậy, bà ngẩn người, vẻ mặt đầy áy náy.
“Là do mẹ bận quá mà quên mất.”
“Xem kìa, giả vờ đáng thương làm gì chứ!” Thẩm Dục hừ lạnh.
Phu nhân Thẩm lập tức quay lại gọi:
“thím Lý, mau dẫn Nguyệt Nguyệt lên phòng nghỉ đi.”
“Mẹ, để con đưa chị lên cho.” Thẩm Điềm Điềm vội vàng đứng ra.
Phu nhân Thẩm thấy thế thì mỉm cười hài lòng:
“Vẫn là Điềm Điềm hiểu chuyện, con đưa chị lên nhé.”