7
Đêm hôm đó, cha tôi nâng ly rượu trăm năm tuổi, trong cơn say nhẹ, ông nói cho tôi biết toàn bộ sự thật.
Tôi thực sự không phải con ruột của ông.
Nhưng tôi vẫn là người mang chung huyết thống với ông.
Chính xác mà nói, tôi là con gái của chị ruột ông.
Nói cách khác, cha tôi thực ra là cậu ruột của tôi.
Hơn hai mươi năm trước, cha tôi từng đưa chị gái mình – cũng chính là mẹ tôi – đi chợ đồ cổ.
Nhưng giữa dòng người đông đúc, mẹ tôi bị kẻ xấu bắt cóc.
Đó là vết thương lòng vĩnh viễn không thể xóa nhòa trong trái tim cha tôi.
Ông tự trách mình vô số lần, hối hận vì ngày hôm đó đã buông tay chị gái chỉ để chăm chú nhìn một món cổ vật.
Từ đó, cha tôi thề rằng phải thành danh, kiếm đủ tiền bạc và mở rộng các mối quan hệ để tìm lại người thân thất lạc.
May mắn thay, sau nhiều năm kiên trì tìm kiếm, cuối cùng cha tôi cũng có tin tức của mẹ tôi.
Nhưng tất cả đã quá muộn.
Mẹ tôi bị đưa đi khắp nơi, trong quá trình đó, bà sốt cao liên tục, dẫn đến mất trí nhớ và được một ngôi chùa nhận nuôi.
Thế nhưng, số phận vẫn không buông tha bà.
Khi trưởng thành, mẹ tôi gặp gỡ một chuyên gia phục chế đồ cổ, hai người yêu nhau rồi kết hôn.
Nhưng sau quãng thời gian ngắn ngủi hạnh phúc, người đàn ông đó lại gặp nạn trên chuyến bay đi nước ngoài giám định cổ vật, rồi mất tích không còn tin tức.
Quá đau buồn, mẹ tôi sinh non và qua đời không lâu sau khi sinh tôi.
Khi cha tôi tìm thấy bà, trước mắt ông chỉ còn lại một tấm bia mộ lạnh lẽo.
Quá đau lòng, cha tôi mang tôi về nuôi nấng như con ruột.
Còn về chuyện triệt sản—
“Là sự thật.”
“Năm đó, toàn bộ tâm trí cha chỉ tập trung vào sự nghiệp và tìm kiếm chị gái, chưa từng nghĩ đến việc lập gia đình. Vì vậy, cha quyết định triệt sản để khỏi phải bận tâm.”
Khi nhắc đến quyết định năm xưa, giọng ông bình thản như thể chẳng có gì to tát.
Còn tôi thì hoàn toàn sững sờ.
Ai mà ngờ được, người cha vốn luôn tao nhã, cầm bút vẽ tranh lại từng có quá khứ nổi loạn đến mức này.
“Còn về Hàn Tuyết Mai, cha hoàn toàn không quen biết. Có lẽ bà ta chỉ là một trong số những người từng tham gia cuộc thi thẩm định cổ vật hồi đại học với cha, cùng lắm chỉ trò chuyện đôi lần, làm gì có chuyện yêu đương? Hoàn toàn vớ vẩn!”
Nhớ lại màn kịch lố bịch trong bữa tiệc, cha tôi phẫn nộ đến mức đập mạnh lên bàn:
“Cả đời này, danh tiếng của cha sạch sẽ trong sáng, suýt nữa bị bọn chúng dùng thủ đoạn bỉ ổi này bôi nhọ!
“Tuyệt đối không thể bỏ qua cho bọn chúng được!”
Nói xong, ông vội vã rời đi.
Trước khi đi, ông còn dặn dò tôi một chuyện quan trọng—
Từ nay về sau, mọi việc trong tập đoàn Cố thị sẽ do tôi toàn quyền quản lý.
“Dù con là cháu gái hay con ruột, trong lòng cha, con mãi mãi là đứa con duy nhất của cha.”
Cha tôi vỗ mạnh lên vai tôi đầy kiên định.
Nhưng ngay sau đó, ông đột ngột đổi giọng:
“À phải rồi, tài sản giao cho con rồi, con phải chăm lo quản lý cho tốt đấy. Cha vẫn đang chờ con thêu cho cha một bộ hoàng bào Bách Hoa để mặc đây này!”
Tôi: “……”
Những xúc động vừa dâng trào trong mắt tôi ngay lập tức… tan thành mây khói.
Tôi vẫy tay tiễn vị trung niên tràn đầy năng lượng kia rời đi, sau đó lập tức liên hệ với trợ lý Tiểu Lâm, triệu tập cuộc họp khẩn cấp với ban lãnh đạo công ty.
“Từ hôm nay, ra thông báo đến toàn ngành: Bất kỳ đối tác nào có liên hệ làm ăn với Tập đoàn Y dược Trần thị, Cố thị sẽ vĩnh viễn không hợp tác!”
Hôm nay, Trần Thư Lan đã khiến tôi mất mặt trước bao người.
Hắn còn dung túng cho Cố Cẩm Tước ra tay với tôi.
Không dạy cho hắn một bài học đích đáng, chẳng lẽ hắn nghĩ tôi – Cố Chỉ Khê – là người dễ bị bắt nạt sao?
Trợ lý Tiểu Lâm hăng hái gật đầu, kiên quyết đảm bảo: